Sign up

[VIẾT VẨN VƠ ] 18 December, 2011 11:26

Nếu một ngày nhân thế chẳng còn chi

Biển chẳng còn xanh

Cõi người hoang vắng

Một mình ai

ngun ngút đường xa dặm dài gió lặng

Xin trái tim người...

một nhịp đập... vì nhau.

 

Ý nghĩa gì còn lại ngày sau?

hay tả tơi những mảnh hồn hoang phế?

Toan tính làm chi, buồn vui vô nghĩa

Một tiếng cười xin gửi chốn u mê...

[NGƯỜI ĐÀN BÀ HÁT ... ] 21 August, 2011 09:29

...

Não nùng bìm bịp thôi kêu

Cho qua ngày tháng rong rêu một mình

...

[VIẾT VẨN VƠ ] 31 December, 2010 22:38

Lục được mấy câu dưới đáy nồi. Hồi đó trên edunet có một cái topic rất là xôm tụ. Mấy câu này Cơm dùng để trêu cái bác nào đó:

(Nhớ là nickname của Cơm là Ông đồ già đấy)

 

Anh ở đâu để em tìm quay quắt

Anh ở nơi nào không một dấu chân qua

Anh là cơn mưa hay là gió ngàn xa

Anh đến rồi đi, anh hững hờ phiêu lãng...

 

Rồi anh sẽ tan vào gió sương lãng đãng

Rồi anh sẽ đi như ước mộng phù du

Rồi anh sẽ trôi xa như lá rụng sông thu

Mà em vẫn sẽ tìm anh khắp nẻo...

 

Rồi tóc sẽ pha sương, rồi nụ cười khô héo

Rồi đốm lửa tim này tàn lụi với thời gian

Rồi những ngày xanh chỉ là mộng tan hoang

Rồi hư ảo vẫn sẽ là hư ảo...

 

Thế thì thôi, thì quay lưng rũ áo

Anh chỉ là một giấc mộng xa xôi

Em chỉ là hư ảnh thoáng qua thôi

Quan trọng gì đâu, muộn phiền hay cay đắng!  

 

 

Đi một vòng mới phát hiện mọi người đang chúc nhau Năm mới. Huhu, quên luôn cả ngày tháng rồi.

Anyways, chúc cả nhà năm mới 2011 an vui hạnh phúc! 

 


 

[VIẾT VẨN VƠ ] 30 December, 2010 20:14

Sáng nay em đi chợ sớm tìm mua một vuông vải trắng đem về may chiếc khăn tay...

Học trò tập văn nghệ, cô cũng hóa teen luôn...

Đây là đang tập dượt: Chỉ đạo nghệ thuật, hehe

 Giải phóng quân:

 Bán khăn tay:

 

Và kết quả:

[VIẾT VẨN VƠ ] 28 December, 2010 18:45

Chờ cho Cơm Nguội rớt xuống trở lại nơi dành riêng cho hắn là dưới đáy nồi mà lâu quá hehe....

Post vài tấm hình chơi vậy:

Cô và Linh

 Mẹ Linh

Bố Linh - 

 

Trong vòng bảo vệ của các vệ sĩ, Linh ra tìm bố mẹ. Lao vào vòng tay bố, Linh kêu lên ;"Bố ơi, bố có yêu con không bố? Bố có tự hào về con không bố?"

Tôi nghẹn ngào rơi nước mắt.

Chắc trong đám đông ấy không ai hiểu được vì sao.

Anh lặng lẽ không nói được điều gì, chỉ biết ôm con và im lặng.

Chính từ nơi anh mà Linh thừa hưởng giọng hát trữ tình của chiếu chèo quê lúa Thái bình. Chính là từ anh mà Linh thừa hưởng tính cách độc lập, thẳng thắn. Chính là từ anh mà có một Linh như ngày hôm nay. 

Anh có tự hào về con không?

Thôi, mọi cơn bão đều có lúc lặng. Idol đã xong. Quay trở lại cuộc sống bình thường nhé. Để Linh đi con đường Linh chọn. 

[VIẾT VẨN VƠ ] 23 December, 2010 21:58

Dạo này báo chí sục sôi lên vì con... Người ta ví con như cơn bão, như viên kim cương, như diva mới.... Nhà mình chưa nói gì nhiều về con cả. Có những lúc rộ lên tin này tin khác, toàn những chuyện giật mình, mẹ con lo con không chịu nổi, chính các cô lại phải động viên mẹ :"Linh mạnh mẽ lắm,đừng lo!" Vẫn biết là Linh mạnh mẽ, nhưng so với miệng đời thị phi, con nhỏ bé quá chừng. Toàn những chuyện kinh hoàng,không bao giờ là Linh. Linh từ hồi lớp 8 đã làm đề thi tiếng Anh đại học, Linh từ nhỏ xíu đã đem về nhà cả vốc huy chương vàng cờ vua, Linh cương quyết xin mẹ nhập học Lê Hồng Phong, trường chuyên mà cả nghìn người thi mới có một người đậu... Nếu con học trường mẹ, mẹ đỡ được chút tiền học phí, nhưng Linh không nỡ buông cơ hội của mình.Và mẹ không nỡ cản mơ ước của con... Linh của bao lần trắc trở, mất mát mà không bi lụy. Bây giờ thì, cô bé nhỏ tí xíu hồi nào đã trưởng thành rồi. Hãy cứ mạnh mẽ, ngập tràn tình yêu như thế nhé!

Bài thơ này cô làm thay mẹ, tặng con:

Con không còn là cô bé ngày xưa

Nhỏ xíu xiu, mẹ nghèo không đủ sữa

Những năm tháng mẹ chắt chiu từng bữa

Nuôi cho con nên vóc nên hình...

 

Con bây giờ, cười với nắng bình minh

Giữa đời thường con ngẩng đầu kiêu hãnh

Tiếng hát sơn ca tràn trề sức mạnh

Mang cả trái tim rộng mở, chân thành...

 

Có đôi khi, mẹ tự hỏi lòng mình

Con của mẹ, vẫn nguyên thời thơ bé?

Con bé bỏng mà vô cùng mạnh mẽ

Đau đớn mấy lần, con chẳng khóc đâu ...

 

Mẹ buông tay cho con vào bể rộng

Bao nỗi thị phi, đen tối cõi người

Hãy mạnh mẽ, như từ hồi thơ bé

Tiếng hát cất cao, con đón nắng mặt trời...

 

[VIẾT VẨN VƠ ] 12 December, 2010 13:21

Đã bao lâu rồi mình đóng cửa cả trái tim lẫn tâm hồn như thế này nhỉ?

Cuộc sống chỉ là con số. 6:30 khóa cửa, lên xe... 7:00 tiết 1, 8:45 tiết 2....

Có một ngày tình cờ phát hiện, kể cả ngôn ngữ cũng không còn là gì khác ngoài 4 lựa chọn A, B, C, D... trong bài thi trắc nghiệm.

 Kho khan, ơ hờ, nhạt ... nhạt đến làm mình nửa đêm muốn rơi nước mắt. Nhưng cả nước mắt cũng chẳng dễ dàng rơi. Té ra, đây là cảm giác khi người ta bước lên đỉnh dốc của đời người. Tuổi này, còn đâu những xúc cảm nồng nàn... Tuổi này, còn đâu những đam mê...

 Cũng có một đôi lần muốn đánh thức trái tim, nhưng sao ngao ngán quá!

Nghe bài hát này, chợt phát hiện ra là mình còn nước mắt:

 

 

[VIẾT VẨN VƠ ] 26 March, 2010 20:19

Một ngày lạc bước phiêu du

Vô tình sa chốn hoang vu đất trời

Một ngày chiếc lá thu rơi

Vô tình ta nhặt, để rồi giờ đau...

Ai cho ta chiếc lá sầu

Mà lòng ta nặng đớn đau thế này?

Vô tình cơn gió thoảng bay

Mang đi chút lệ sót này gió ơi...

Vô tình mây trắng rong chơi

Xóa giùm ta nỗi đau đời được không?

Vô tình ta lạc hư không

Nào ai xóa giúp nỗi lòng đắng cay?

1 2 3 ... 18 19 20  Sau»