Chờ cho Cơm Nguội rớt xuống trở lại nơi dành riêng cho hắn là dưới đáy nồi mà lâu quá hehe....
Post vài tấm hình chơi vậy:
Cô và Linh
Mẹ Linh
Bố Linh -
Trong vòng bảo vệ của các vệ sĩ, Linh ra tìm bố mẹ. Lao vào vòng tay bố, Linh kêu lên ;"Bố ơi, bố có yêu con không bố? Bố có tự hào về con không bố?"
Tôi nghẹn ngào rơi nước mắt.
Chắc trong đám đông ấy không ai hiểu được vì sao.
Anh lặng lẽ không nói được điều gì, chỉ biết ôm con và im lặng.
Chính từ nơi anh mà Linh thừa hưởng giọng hát trữ tình của chiếu chèo quê lúa Thái bình. Chính là từ anh mà Linh thừa hưởng tính cách độc lập, thẳng thắn. Chính là từ anh mà có một Linh như ngày hôm nay.
Anh có tự hào về con không?
Thôi, mọi cơn bão đều có lúc lặng. Idol đã xong. Quay trở lại cuộc sống bình thường nhé. Để Linh đi con đường Linh chọn.
Dạo này báo chí sục sôi lên vì con... Người ta ví con như cơn bão, như viên kim cương, như diva mới.... Nhà mình chưa nói gì nhiều về con cả. Có những lúc rộ lên tin này tin khác, toàn những chuyện giật mình, mẹ con lo con không chịu nổi, chính các cô lại phải động viên mẹ :"Linh mạnh mẽ lắm,đừng lo!" Vẫn biết là Linh mạnh mẽ, nhưng so với miệng đời thị phi, con nhỏ bé quá chừng. Toàn những chuyện kinh hoàng,không bao giờ là Linh. Linh từ hồi lớp 8 đã làm đề thi tiếng Anh đại học, Linh từ nhỏ xíu đã đem về nhà cả vốc huy chương vàng cờ vua, Linh cương quyết xin mẹ nhập học Lê Hồng Phong, trường chuyên mà cả nghìn người thi mới có một người đậu... Nếu con học trường mẹ, mẹ đỡ được chút tiền học phí, nhưng Linh không nỡ buông cơ hội của mình.Và mẹ không nỡ cản mơ ước của con... Linh của bao lần trắc trở, mất mát mà không bi lụy. Bây giờ thì, cô bé nhỏ tí xíu hồi nào đã trưởng thành rồi. Hãy cứ mạnh mẽ, ngập tràn tình yêu như thế nhé!
Đã bao lâu rồi mình đóng cửa cả trái tim lẫn tâm hồn như thế này nhỉ?
Cuộc sống chỉ là con số. 6:30 khóa cửa, lên xe... 7:00 tiết 1, 8:45 tiết 2....
Có một ngày tình cờ phát hiện, kể cả ngôn ngữ cũng không còn là gì khác ngoài 4 lựa chọn A, B, C, D... trong bài thi trắc nghiệm.
Kho khan, ơ hờ, nhạt ... nhạt đến làm mình nửa đêm muốn rơi nước mắt. Nhưng cả nước mắt cũng chẳng dễ dàng rơi. Té ra, đây là cảm giác khi người ta bước lên đỉnh dốc của đời người. Tuổi này, còn đâu những xúc cảm nồng nàn... Tuổi này, còn đâu những đam mê...
Cũng có một đôi lần muốn đánh thức trái tim, nhưng sao ngao ngán quá!
Nghe bài hát này, chợt phát hiện ra là mình còn nước mắt: