BUỒN VỚI TÀN THU

Chớm đông rồi! Có lẽ tuyết đã rơi những khu vườn rực rỡ nhất đẹp nhất trong mùa thu rồi sẽ chẳng còn gì khi mùa đông đến. Tiếc nuối thật nhiều nhưng biết làm sao quy luật muôn đời vẫn vậy. Vườn thu hay EM rồi cũng sẽ thế thôi. Đẹp đi rực rỡ đi... rồi sẽ tàn lụi với thời gian! Ta cũng vậy!

 Ta buồn rầu lặng ngắm vườn thu

            Sergei Aleksandrovich Esenhin

 

Ta buồn rầu ngồi lặng ngắm vườn thu
Ôi nỗi xót thương và niềm đau khôn xiết!
Tháng chín rồi ngậm ngùi ta biết
Chỉ còn mầu đồng liễu rủ với ta thôi.

Những đôi môi xa lạ lấy đi rồi
Hơi ấm nồng nàn tấm thân rạo rực.
Dường như cơn mưa nhỏ rơi từng hạt
Rơi tự hồn ta chết lặng rã rời.

 Có sao đâu! Ta chẳng sợ mưa rơi.
Dành cho ta đã có niềm vui khác.
Thì đã chẳng có gì còn lại hết
Có chăng là ẩm ướt với vàng phai.

 Mà cả thân ta ta cũng không dành lại
Cho nụ cười cho phẳng lặng đời ta.
Chỉ mấy chặng đường ít ỏi ta qua
Mà không biết bao nhiêu là lầm lỗi.

 Đời quả nực cười bất hòa sao hài hước.
Đã thế từ xưa và vẫn thế sau này.
Khu vườn thu tựa như là mộ địa
Xương trắng bạch dương tan tác phủ đầy.

 Và cũng thế thôi chúng ta rồi tàn lụi
Như khách qua vườn lặng tiếng im hơi …
Nếu giữa mùa đông chẳng còn hoa nở
Thì có cần chi mà buồn tủi ngậm ngùi!

Мне грустно на тебя смотреть

         Сергeй Алексaндрович Есeнин

 

Мне грустно на тебя смотреть
Какая боль какая жалость!
Знать только ивовая медь
Нам в сентябре с тобой осталась.

 Чужие губы разнесли
Твое тепло и трепет тела.
Как будто дождик моросит
С души немного омертвелой.

 Ну что ж! Я не боюсь его.
Иная радость мне открылась.
Ведь не осталось ничего
Как только желтый тлен и сырость.

 Ведь и себя я не сберег
Для тихой жизни для улыбок.
Так мало пройдено дорог
Так много сделано ошибок.

 Смешная жизнь смешной разлад.
Так было и так будет после.
Как кладбище усеян сад
В берез изглоданные кости.

 Вот так же отцветем и мы
И отшумим как гости сада...
Коль нет цветов среди зимы
Так и грустить о них не надо.
 

  

 

 

 

Tuổi Xế Chiều

Gửi Chạng Vạng

Чужие губы mà chỉ dịch là Những đôi môi xa lạ CV vẫn chưa thỏa mãn là vì CV có vốn từ ngữ quá phong phú chứ đối với XC thì như vậy đã đủ hay rồi.
Còn đại từ nhân xưng ngôi thứ 2 về mặt ngữ pháp hoàn toàn dùng cho "vườn Thu" được. Cái cơ bản là ý thơ của cả bài này cho thấy dùng "vườn thu" đắt hơn rất nhiều so với dùng "em".
XC thấy bài dịch này hay tuyệt vời.

Chạng Vạng

Xế Chiều ơi Чужие губы mà chỉ dịch là Những đôi môi xa lạ CV vẫn chưa thỏa mãn đâu... Nhưng mình chỉ được quyền chuyển ngữ chứ không thể giải thích trong thơ phải không?
Chạng Vạng hỏi luôn dịch ngôi ты mà nhà thơ dùng ra là "vườn thu" như thế thì có nên không nhỉ?
Hay chỉ dịch là Ta buồn rầu ngồi ngắm nhìn em?

Tuổi Xế Chiều

Чужие губы разнесли
Твое тепло и трепет тела.
Как будто дождик моросит
С души немного омертвелой.
Những đôi môi xa lạ lấy đi rồi
Hơi ấm nồng nàn tấm thân rạo rực.
Dường như cơn mưa nhỏ rơi từng hạt
Rơi tự hồn ta chết lặng rã rời.

Tuyệt vời quá. Thơ tình của Esenhin rất khó dịch vì nó ai oán nghẹn ngào... vậy mà Chạng Vạng dịch quá đạt thấy được cái hồn nguyên bản của bài thơ.

Quá tuyệt.

Lãng du

Bản dịch tuyệt vời. Chúc mừng Lãng Du.
Chúc những ngày cuối tuần vui vẻ nhé!
...
Câu này em phải in ra đóng khung treo mới được... Được PBC khen dịch hay là em thấy không gì bằng (Hihi hy vọng đây là a nice compliment not a white lie)
Mấy hôm em vào nhà PBC đọc Hoa muống biển mấy lần rồi rồi vội nên lại đi ra...
Chúc anh cuối tuần vui ạ.

Lãng du

Gửi anh Hoài Khánh

Em xin lỗi vì lâu nay không sang thăm anh đúng ra là sang thăm mà không chào... Dạo này anh viết nhiều nhiều khi em bận không vào blog mỗi laanf vào là đọc miên man anh ạ.
Chúc anh vui nhé.

Lãng du

Gửi chị Chung

Lãng Du
Lần đầu tiên chị đến xứ lạnh vào mùa đông thấy cây cối trụi trơ cứ ngỡ tất cả cây cối đều đã chết. Bất chợt nhận ra khi mùa xuân đến. Lá thì xanh và hoa thì rực rỡ như thay đổi từng phút giây. Mới nghĩ con người chẳng được như cây cỏ. Giấu mầm sống thật sâu trong lòng đất để hồi sinh. Còn chúng ta cứ ngày một lụi tàn.
...
Quả thế chị nhỉ. Là quy luật. Nên Exenhin cứ bảo không buồn cần chi phải buồn vì dĩ nhiên mùa đông là không còn gì nữa chúng ta tàn lụi là tất nhiên rồi... Thế nhưng giọng thơ thì nghẹn ngào chị nhỉ.
Bên chị đã mùa đông chưa?

Lãng du

Gửi nhạc sỹ đã gửi link bên nhà anh rồi anh đã lấy được nhạc chưa ạ? Nếu không anh vào album của LD cũng có đấy.
Chúc vui

Phan Bạch Châu

Gửi Lãng Du

Коль нет цветов среди зимы
и грустить о них не надо.
Nếu giữa mùa đông chẳng còn hoa nở
Thì có cần chi mà buồn tủi ngậm ngùi!

----------
Bản dịch tuyệt vời. Chúc mừng Lãng Du.
Chúc những ngày cuối tuần vui vẻ nhé!

Hoài Khánh

Gửi Lãng Du

Anh sang thăm em. Chúc em vui cuôi tuần.

Thanh Chung

Lãng Du
Lần đầu tiên chị đến xứ lạnh vào mùa đông thấy cây cối trụi trơ cứ ngỡ tất cả cây cối đều đã chết. Bất chợt nhận ra khi mùa xuân đến. Lá thì xanh và hoa thì rực rỡ như thay đổi từng phút giây. Mới nghĩ con người chẳng được như cây cỏ. Giấu mầm sống thật sâu trong lòng đất để hồi sinh. Còn chúng ta cứ ngày một lụi tàn.