Идут белые снеги

 Идут белые снеги

 Евгений Евтушенко

 

Идут белые снеги

как по нитке скользя...

Жить и жить бы на свете

но наверно нельзя.

 

 

 Чьи-то души бесследно

растворяясь вдали

словно белые снеги

идут в небо с земли.

 

 

 Идут белые снеги...

И я тоже уйду.

Не печалюсь о смерти

и бессмертья не жду.

 

 

 я не верую в чудо

я не снег не звезда

и я больше не буду

никогда никогда.

 

 

  И я думаю грешный

ну а кем же я был

что я в жизни поспешной

больше жизни любил?

 

 А любил я Россию

всею кровью хребтом -

ее реки в разливе

и когда подо льдом

 

 дух ее пятистенок

дух ее сосняков

ее Пушкина Стеньку Стенькa

и ее стариков.

 

 Если было несладко

я не шибко тужил.

Пусть я прожил нескладно

для России я жил.

 

 И надеждою маюсь

(полный тайных тревог)

что хоть малую малость

я России помог.

 

 Пусть она позабудет

про меня без труда

только пусть она будет

навсегда навсегда.

 

 Идут белые снеги

как во все времена

как при Пушкине Стеньке

и как после меня. 

 

Идут снеги большие

аж до боли светлы

и мои и чужие 

заметая следы.

 

  Быть бессмертным не в силе

но надежда моя:

если будет Россия

значит буду и я.

TUYẾT RƠI

 Евгений Евтушенко

 

Rơi rơi những  bông tuyết trắng

Nhẹ bay như chỉ giăng mành

Cõi thế trường tồn không thể

Một đời tuyết trắng mong manh!

 
Là linh hồn ai lạc lối

Phiêu diêu từ cõi nghìn trùng

Giăng giăng  những bông tuyết trắng

Lững lờ mặt đất mông lung.

Rơi hoài những bông tuyết trắng

Một ngày tôi cũng ra đi

Chẳng buồn chi điều tử biệt

Chẳng mong chi sống trường kỳ.

 

Cũng không mong điều kỳ diệu

Tôi mãi chẳng là sao trời

Tôi mãi chẳng là tuyết trắng

Ngày sau sẽ chẳng còn tôi.

 

Hỏi tôi con người tục lụy

Tôi là ai trên cõi đời ?

Có điều gì trên nhân thế

Tôi yêu hơn yêu cuộc đời?

 

nước Nga tôi yêu dấu

Yêu bằng máu thịt buồng tim

Yêu những dòng sông dậy sóng

Cả khi băng giá nhấn chìm.

 

Hồn những ngôi nhà gỗ nhỏ

Hồn những dải rừng thông Nga

Hồn những cụ già xưa cũ

Và Puskin và  Xtenca...

 

Và nếu gặp điều cay đắng

Tôi không cúi mặt u buồn

Mặc đường đời bao mưa nắng

Tôi đã sống cho nước Nga.

 

Và tôi tràn trề hy vọng

(Với nỗi trở trăn âm thầm)

Dẫu chỉ một phần bé nhỏ

Góp tay mình xây nước Nga.

 

Cho dẫu ngày sau đất MẸ

Chẳng chút hoài niệm về tôi

Chỉ mong sao Người tồn tại

mãi mãi dài lâu trên đời.

 

Rơi rơi những bông tuyết trắng

Từ ngàn xưa đến mai sau

Ngày Puskin Xtenca sống

Cả ngày tôi khuất nẻo đời!

 

Những bông tuyết lớn rơi rơi

Chói lóa mắt người sắc trắng

Và tôi và anh rồi vắng

Tuyết phủ dấu người còn đâu...

 

Tôi không thể nào sống mãi

Nhưng tôi hy vọng điều này

Nước Nga thân yêu bất tử

Nghĩa là tôi vẫn còn đây.

                        -Cẩm Hà dịch-