TA LÀ AI? LÀ GÌ? - NGƯỜI MƠ MỘNG!

 

 

 

 Sergei Exenin

Ta là ai? Là gì? Người mơ mộng!

 

Ta là ai? Là gì? Người mơ mộng

Đôi mắt xanh sương đã phủ mờ rồi

Cùng người này người kia trên mặt đất

Ta sống trên đời chỉ là ngẫu nhiên thôi.

 

Và với em nụ hôn là thói cũ

Bởi ta hôn không biết đã bao người

Và như thể những que diêm xòe lửa

Những lời yêu thương chỉ nói thế rồi thôi.

 

Nào "dấu yêu" nào "mến thương" "chung thủy"

Mà trong lòng thì muôn kiếp dửng dưng

Nếu chạm được vào lòng người sâu kín

Thì biết tìm đâu sự thật mông lung...

 

Bởi vậy nên tâm hồn không khao khát

Không cầu mong không thiết ngọn lửa nồng

Em của ta cây bạch dương di động

Cho bao người và cho cả chính ta.

 

Nhưng trong khi mãi tìm người yêu quý

Và khốn khổ đọa đày trong tù ngục thờ ơ

Ta chẳng mảy may với em ghen hận

Và trước em chẳng quỵ lụy bao giờ.

 

Ta là gì? Là ai? Người mơ mộng

Đôi mắt xanh sương đã phủ mờ rồi

Và yêu em cũng chỉ là tiện thể

Cùng bao người trên mặt đất mà thôi.

-1925- / Cơm Nguội dịch

 

Сергей Есенин

Кто я? Что я? Только лишь мечтатель

 

Кто я? Что я? Только лишь мечтатель

Синь очей утративший во мгле

Эту жизнь прожил я словно кстати

Заодно с другими на земле.


И с тобой целуюсь по привычке

Потому что многих целовал

И как будто зажигая спички

Говорю любовные слова.


"Дорогая" "милая" "навеки"

А в душе всегда одно и тож

Если тронуть страсти в человеке

То конечно правды не найдешь.


Оттого душе моей не жестко

Не желать не требовать огня

Ты моя ходячая березка

Создана для многих и меня.


Но всегда ища себе родную

И томясь в неласковом плену

Я тебя нисколько не ревную

Я тебя нисколько не кляну.


Кто я? Что я? Только лишь мечтатель

Синь очей утративший во мгле

И тебя любил я только кстати

Заодно с другими на земле.

-1925-

 Bản dịch của anh Lưu Minh Phương:

Tôi là ai? Là gì? Chỉ là người mơ mộng
Trong bóng đêm đôi mắt hết xanh rồi
Cuộc đời này tôi sống như tiện thể
Cùng bao người trên trái đất mà thôi.


Và với em tôi hôn theo nếp cũ
Bởi vì tôi đã hôn biết bao người
Và như thể là quẹt diêm châm lửa
Những yêu thương mà tôi thốt lên lời

 

Lúc "yêu dấu " lúc "mến thương" "mãi mãi"
Mà trong lòng luôn chẳng khác gì nhau
Nếu khơi dậy trong lòng người ham muốn