ONCE & ALWAYS - JUDITH MACNAUGHT

VƯỢT LÊN NHỮNG GIÔNG TỐ CỦA ĐỊNH MỆNH MỘT TÌNH YÊU ĐẸP SẼ NỞ HOA...
MỘT LẦN VÀ MÃI MÃI



Victoria Seaton một người đẹp nước Mỹ tâm hồn phóng khoáng đã đột ngột trở thành mồ côi và đơn độc đang vượt qua đại dương mênh mông. Đang hăm hở muốn đòi lại di sản đã mất từ lâu của mình nàng kinh ngạc trước sự tráng lệ oai nghiêm của Wakefield một điền trang xa hoa của nước Anh thuộc về một người anh em họ xa của nàng ... Ngài Jason Fielding trứ danh. Bị tìm kiếm tại các cuộc chơi các buổi diễn kịch opera hay các vũ hội bởi các quí bà quí cô thời trang nhất London Jason vẫn còn là một bí ẩn đối với Victoria. Hoang mang vì những hành vi kiêu ngạo của hắn ta tuy vậy lại bị lôi kéo bởi cái phong thái của một con báo của hắn nàng đã cảm nhận được những ký ức đau đớn đến thiêu đốt còn nung nấu trong chiều sâu đôi mắt mầu xanh ngọc lục bảo của hắn.
Không thể kháng cự lại sự quyến rũ nóng bỏng của nàng cuối cùng Jason đành ôm nàng vào trong vòng tay mạnh mẽ của mình làm cho đôi môi nàng mê đắm trong những nụ hôn khơi dậy trong nàng một sự khát khao mãnh liệt ngọt ngào. Cưới nhau vì mong muốn họ được bao bọc trong niềm vui hưởng thụ mãnh liệt cuối cùng đã vượt ra khỏi vòng kiềm toả thô bạo của quá khứ. Rồi trong một khoảnh khắc đau đớn mơ hồ Victoria khám phá ra sự bội ước kinh hoàng nằm giữa trái tim tình yêu của họ ... một tình yêu nàng đã ước mơ sẽ ca khúc khải hoàn...

________________________________________
MỘT LẦN VÀ MÃI MÃI
JUDITH MCNAUGHT
________________________________________

________________________________________

Dành tặng cha tôi người đã luôn làm tôi cảm thấy ông tự hào về tôi và

Dành cho mẹ tôi người đã giúp tôi làm những việc khiến cha tôi tự hào

Cha mẹ là một đội tuyệt làm sao!
________________________________________

MỘT LẦN VÀ MÃI MÃI
________________________________________

CHƯƠNG 1

NƯỚC ANH
1815


"A anh đây rồi Jason " người đẹp tóc đen như than nói với cái bóng của chồng nàng trong chiếc gương phía trên bàn trang điểm. Ánh mắt nàng trượt dài cảnh giác trên dáng người cao to vạm vỡ của hắn khi hắn tiến về phía nàng; rồi nàng quay lại chú ý vào những chiếc hộp nữ trang để mở trước mặt. Một cơn chấn động lo lắng làm tay nàng run lên và nụ cười của nàng tươi một cách thái quá khi nàng lấy ra một chuỗi kim cương lộng lẫy từ một cái hộp và đưa nó về phía hắn" Giúp em đeo cái này được không?"

Khuôn mặt chồng nàng khép kín với vẻ chán ghét khi hắn nhìn chuỗi dây đeo cổ với những viên hồng ngọc lấp lánh và những viên lục bảo tuyệt đẹp đã nằm ngang qua khuôn ngực nảy nở phía trên vạt trước táo bạo của chiếc áo dài của nàng. "Không phải sự trưng bày da thịt và nữ trang của nàng là hơi khiếm nhã đối với một phụ nữ đang hy vọng giả làm một quí bà cao quí hay sao?"

"Anh biết gì về sự khiếm nhã nào?" Melissa Fielding khinh khỉnh đáp lời. "Chiếc áo dài này đang ở đỉnh cao thời trang đấy." Nàng cao ngạo nói thêm "Nam tước Lacroix rất thích nó. Ông ấy đặc biệt yêu cầu em mặc nó đến vũ hội tối nay."

"Chẳng nghi ngờ gì là hắn ta không muốn gặp trở ngại với quá nhiều móc chốt khi hắn cởi nó ra khỏi nàng " chồng nàng mỉa mai trả miếng.

"Chính xác. Ông ấy là người Pháp - và cực kỳ hăng hái."

"Thật không may hắn ta còn không một xu dính túi."

"Ông ấy nghĩ tôi đẹp " Melissa chế nhạo giọng nàng bắt đầu run lên vì sự căm ghét dồn nén.

"Ông ấy đúng." Ánh mắt nhạo báng của Jason Fielding lướt qua gương mặt đáng yêu với làn da như thạch cao của nàng đôi mắt xanh hơi hiếng và đôi môi mọng đỏ rồi rơi xuống bộ ngực đầy nhục cảm đang run rẩy một cách mời gọi phía trên đường cổ áo nhúng sâu của chiếc áo dài nhung đỏ thắm của nàng. "Nàng xinh đẹp vô luân tham lam... là một ... một ả phóng đãng."

Quay gót đi hắn bắt đầu ra khỏi phòng rồi dừng lại. Giọng nói lạnh lùng của hắn đầy thứ quyền uy không ai có thể khuất phục. "Trước khi nàng đi hãy vào chào tạm biệt con trai. Jamie quá nhỏ để hiểu nàng là cái thứ khốn nạn gì và nó nhớ nàng khi nàng đi vắng. Ta sẽ đi Scotland trong vòng một giờ nữa."

"Jamie!" nàng rít lên giận dữ. "Nó là tất cả những gì anh quan tâm-" Không thèm bận tâm phủ nhận điều đó chồng nàng đi về phía cửa và cơn giận của Melissa bùng lên. "Khi anh trở về từ Scotland tôi sẽ không ở đây nữa!" nàng đe doạ.

"Tốt " hắn nói mà không dừng bước.

"Anh là đồ đểu giả!" nàng đập lại giọng nàng run lên vì cơn phẫn nộ kìm nén. "Tôi sẽ nói cho cả thế giới này biết anh thực sự là ai và tôi sẽ rời bỏ anh. Tôi sẽ không bao giờ quay lại. Không bao giờ!"
Đặt một tay lên nắm đấm cửa Jason quay lại nét mặt hắn là một cái mặt nạ khinh khỉnh khô cứng. "Nàng sẽ trở lại " hắn nhạo báng. "Nàng sẽ trở lại ngay khi nàng không còn một cắc trong người."

Cánh cửa đóng lại sau lưng hắn và gương mặt tuyệt đẹp của đầy hân hoan chiến thắng. "Tôi sẽ không bao giờ trở lại Jason " nàng nói to lên với căn phòng trống "bởi vì tôi sẽ không bao giờ hết tiền. Anh sẽ gửi cho tôi bất kỳ cái gì tôi muốn..."

***
"Kính chào ngài đức ông " người quản gia nói bằng giọng thì thào căng thẳng kỳ cục.

"Chúc mừng Giáng sinh Northrup " Jason tự động trả lời khi hắn giũ tuyết ra khỏi đôi ủng của hắn và trao chiết áo chàng ướt của hắn cho người hầu. Cái cảnh cuối cùng với Melissa hai tuần trước chợt hiện lên trong tâm trí nhưng hắn gạt bỏ nó đi. "Thời tiết bắt ta mất thêm một ngày đi đường. Con trai ta đã đi ngủ chưa?"
Người quản gia đông cứng người lại.

"Jason-" một người đàn ông đứng tuổi dáng vẻ chắc nịch với gương mặt phong sương rám nắng của một thuỷ thủ dày dạn đứng ở ngưỡng cửa của căn phòng khách phía ngoài lối vào phòng lót lát cẩm thạch tiến đến chỗ Jason để nói chuyện với hắn.

"Ông làm gì ở đây Mike?" Jason hỏi bối rối nhìn trong khi người đàn ông đứng tuổi kia cẩn thận đóng cửa phòng khách.

"Jason " Mike Farrell căng thẳng nói "Melissa đi mất rồi. Cô ta và Lacroix lên tàu đi Barbados ngay sau khi anh đi Scotland." Ông ta ngừng lại chờ đợi phản ứng nào đó nhưng chẳng có gì. Ông hắt ra một hơi thở dài rời rạc. "Họ mang Jamie đi cùng họ."

Một nỗi giận dữ kinh hoàng bùng lên trong đôi mắt Jason biến chúng thành hai ngọn lửa phẫn nộ. "Ta sẽ giết cô ta vì điều đó!" hắn nói đã bắt đầu đi về phía cửa. "Ta sẽ tìm ra cô ta và giết cô ta-"

"Đã quá muộn để làm điều đó." Giọng nói tan nát của Mike làm Jason khựng lại. "Melissa chết rồi. Tàu của họ đã chìm trong một cơn bão ba ngày sau khi họ rời nước Anh." Ông dứt mắt khỏi vẻ đau đớn đã bắt đầu vò xé gương mặt Jason và nói thêm một cách thất thần "Không ai sống sót."

Nghẹn lời Jason lướt đến chiếc bàn bên góc và nhấc lên một chiếc bình phalê đựng whiskey. Hắn rót một ít vào ly rồi uống cạn rồi lại rót đầy mắt chằm chằm nhìn về phía trước một cách vô hồn.

"Cô ta để lại cho anh những thứ này." Mike Farrell đưa cho hắn hai bức thư đã bị bóc niêm phong. Khi Jason chẳng hề cử động để lấy chúng Mike nhẹ nhàng giải thích "Tôi đã đọc nó. Một là thư đòi tiền chuộc gửi cho anh Melissa để nó trong phòng ngủ của anh. Cô ta định để anh chuộc Jamie về. Bức thứ hai định phơi bày chân tướng anh cô ta để lại cho một ngưòi hầu với hướng dẫn đưa nó đến tờ Thời báo sau khi cô ta đi. Tuy nhiên sau khi Flossie Wilson khám phá ra rằng Jamie mất tích cô ấy ngay lập tức hỏi người làm về hành vi của Melissa vào đêm trước và người hầu kia liền đưa bức thư cho cô ấy thay vì đưa đến tờ Thời báo như anh ta đang định làm. Flossie không thể đến được chỗ anh để báo anh biết là Melissa đã mang Jamie đi vì thế cô ấy cho tìm tôi và đưa những bức thư cho tôi. Jason " Mike nói giọng khàn đặc "Tôi biết anh yêu cậu bé rất nhiều. Tôi rất tiếc. Tôi thật sự tiếc..."

Ánh mắt thống khổ của Jason từ từ đưa lên tấm chân dung lồng khung mạ vàng treo phía trên lò sưởi. Trong sự im lặng đau đớn hắn ngắm nhìn chân dung con trai một cậu bé khoẻ mạnh với nụ cười hiền hậu trên gương mặt và một chú lính gỗ được nắm chặt một cách đáng yêu trong tay cậu.

Chiếc ly Jason đang giữ vỡ vụn ra trong bàn tay nắm chặt của hắn. Nhưng hắn không khóc. Tuổi thơ của Jason Fielding từ lâu đã cướp đi tất cả nước mắt của hắn rồi.

(Còn nữa)

Cơm Nguội

Cảm ơn mọi người sang chơi. Hihi rảnh thì đọc truyện em dịch nhé !

NCH

Tình yêu và đôi mắt

Đôi mắt nung nấu trong chiều sâu
thiêu đốt những ký ức đớn đau
mơ hồ những nụ hôn quyến rũ
cuối cùng trong khoảnh khắc ngọt ngào

Sẽ vì nhau mong muốn tình yêu
sẽ vì nhau mãnh liệt khát khao
sẽ vì nhau cảm nhận mơ ước
sẽ vì nhau mình sẽ vì nhau

Sẽ khơi dậy tình yêu trong mắt
giữa vòng tay mạnh mẽ của mình
bao bọc đôi trái tim mê đắm
những mầu xanh đại dương mông mênh

Đông hòa Nguyễn Chí Hiệp
06.08.2009

(trích từ văn Cơm Nguội Lãng Du)
Tức : Nguyễn Cẩm Hà

PAPO

Thanks !!!

(Richard)

Hola bienvenido a “Del Cangrejo a la Sopa”

http://www.delcangrejoalasopa.blogspot.com/

Hi welcome to “Marble Hands”

http://www.marblehands.blogspot.com/

Olá bem-vindo ao “Do Jardim ao Vazio”

http://www.dojardimaovazio.blogspot.com/

Hoài Khánh

Gửi Nguyễn Cẩm Hà

Lâu không thấy em sang chơi. Dạo này chắc bận lắm phải không Hà? Chúc cuối tuần vui khỏe nha.