TỰ SỰ

                     "LÁ ĐÃ RỤNG MÙA THU..."

Nhánh tử đinh hương khẽ đập vào ô cửa
Như nhắc thầm tôi người ấy đã đi rồi
Xác lá rụng từ mùa thu năm trước
Xao xác buồn những ngày tháng trong tôi.

Thời gian như đã chẳng muốn trôi
Ngày tháng sáu không thể nào đi hết
Những đêm trắng cùng tôi hát bài ca cây phong non da diết
Suốt cả mùa hè tôi ngồi ngóng thu qua...

Mùa hè chia xa
mùa hè ly biệt
Những đoàn tàu rời sân ga mải miết
chở tôi đi trong tiếng nhạc đưa hồn
Ôi mùa hè trong ký ức vùi chôn
Những đêm trắng đếm sao dòng Nhêva cuộn chảy
Ngày dài lang thang tết hoa bồ công anh rực cháy
Đội lên đầu cho hoàng hậu là tôi.

Đợi đến mùa thu cho lá phong rơi
Nhuộm lối đi nhuộm hồn người vàng rực
Cả đất cả trời cả miên man ký ức
Một thảm vàng da diết khôn nguôi.

Đợi đến mùa thu tất cả sẽ qua thôi...
Những đợi chờ những khát khao nung nấu
Không quân vương vẫn khát làm hoàng hậu
một đóa hoa vàng tôi hỏi chuyện trăm năm...
Giữa miên man chiếu cỏ tôi nằm
Trời đất mênh mông mà tim thì thắt chặt
Nhìn lá phong rơi mà nghe dâng nước mắt
Đợi đến mùa thu mùa thu đã qua rồi...

Tháng mấy rồi? Bầu trời xám mưa rơi
Lá đã rơi tình yêu rơi mải miết
giữa biển vàng giơ tay tôi hứng hết
Chỉ tình yêu là trôi trượt mất rồi...

Mùa hạ đã qua rồi thu cũng sẽ qua
Ánh mắt nhìn nhau lời chia ly không thể nào nói hết
Hãy đợi mùa thu sau khi gió lay mải miết
khi tháng chín mưa về khi lá đỏ thôi rơi...
***
Năm tháng qua năm tháng đã qua rồi
tôi giờ đây chợt thương mình khờ dại
Chỉ lời hẹn mùa thu mà không giữ lại
Đợi đến bây giờ còn trách lá thu rơi... 
hinh



Lãng du...

Gởi mùa thu...

Nước Nga xa xôi dường như không tồn tại giữa đời thực mà tồn tại trong giấc mơ trôi xa nào đó.
H rất nhớ những câu thơ của Olga:
"...
Ở đây tôi cần ai khi xuôi ngược một mình
Tôi có thể yêu ai? Ai có thể làm tôi sung sướng?"

Câu hỏi ngàn năm còn hỏi vạn năm còn băn khoăn...

hacamnguyen

Quân vương ơi...

Quân vương ơi ngài quên thiếp thật rồi
Vương miện hoa vàng thiếp treo ngoài bờ dậu
Xiêm áo tẩm hương phong trần ong bướm đậu
Giận quân vương nên ong bướm cũng đi rồi

Còn lại trên đời có mình thiếp nữa thôi
Gió thổi mây bay cũng đượm buồn thê thiết
Khúc nghê thường đêm nay nghe giá buốt
Điện ngọc lầu son lạnh thiếp quá hỡi người...

(Thầy ơi thầy có khỏe không? Thầy không đùa nữa à?)

hacamnguyen

Gửi Ngô Minh

Ai cũng khờ dại thế nhỉ? Anh hỏi thế thì ai trả lời được dây? Biết mình khờ có nghĩa là mình đã khôn ra rồi khôn ra để rồi mai mốt lại thấy mình khờ nữa. Đến lúc không thấy mình klhowf nữa thì khờ hay không không còn quan trọng phải không anh?
Ai cũng khờ dại thế?
Ai cũng khờ dại thế?
Thương quá cuộc đời ơi.

hacamnguyen

Nhắn Chu Thanh Tùng

Anh ích kỷ chôn vùi dòng kỷ niệm
Chỉ mình anh thương xót một mình anh
Cửa bể chiều hôm nắng đã chen mành
Anh không nói trời chiều không đứng lại

Chỉ một mình anh trong dòng tồn tại
Kỷ niệm có em hay chẳng có bao giờ
Chỉ một mình anh có thương có nhớ
Thương nhớ một mình cho tận tuyệt phải không?

Hãy để một giây mà đối diện với lòng
Thương nhớ một mình lòng đau không ai thấu
Hãy lặng một giây mà nghe lòng nung nấu
Không nghĩ đến người không nghĩ đến được không?

Lãng du...

Xuân Trà ơi...

Sài gòn hôm nay nắng vàng rực rỡ
Gió hoan ca mỗi góc phố con đường
Một thiếu phụ đi bên đường lặng lẽ
Phố ồn ào mà mắt ướt mù sương...

Kỳ lạ không Sài gòn sương vương
Vòm lá me xanh chợt nhòa chợt hiện
Nắng cứ đỏ trời cứ trong mặt người hiển hiện
Chỉ chút nao lòng mà sương quyện lòng ai.

chuthanhtung

anh cũng có muôn vàn điều tự sự
chết mang đi còn không dám nói với em
nếu nói ra em sẽ nói rằng anh nhớ
muốn mượn trang này bày tỏ với cẩm nguyên
không không đâu điều ây thật phiền
sống để bụng không một ai biết cả
chỉ một người nhìn mắt anh thấy anh đang nhớ
chỉ một người nghe lời anh bảo lời ấy dễ thương
thôi hồn ta chỉ gửi đến một phương
dù nơi ấy có ngàn cơn bão tố
dù nơi ấy là ngàn cơn sóng dữ
buổi chiều hôm cữa bể anh một mình
không nghĩ tới em mà chỉ thương anh

Ngô Minh

Hà Cẩm Nguyên

Năm tháng qua năm tháng đã qua rồi
tôi giờ đây chợt thương mình khờ dại
Chỉ lời hẹn mùa thu mà không giữ lại
Đợi đến bây giờ còn trách lá thu rơi...

Bài thơ tha thiết quá Lãng Du HCN ạ. Sao cuộc đời ai cũng khời dại thế ?

Lãng du...

To noname

Trái tim ngục tù Người không tên ạ.Ta giam chính mình trong trái tim ta.

Lãng du...

To noname

Trái tim ngục tù Người không tên ạ.Ta giam chính mình trong trái tim ta.

noname

Gửi Lãng du thân !

Thôi cứ nói giả vờ thôi cứ nói
Để xoa lên vết xước trong tim
Để ủi an chút tình riêng hoài niệm
Để vỗ về tiếng nấc trong đêm.

Nếu thời gian xoá mờ êm dịu
Đắng cay sự đời chua xót ta mang
Thôi thì ta ôm vào tất cả
Trái tim này vụn vỡ có còn đau?

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'6104','lp9jkhrhtjolk91l81j6mr0a11','0','Guest','0','54.162.15.31','2018-09-25 12:42:49','/a58281/tu-su/page-4.html')