TỰ SỰ

                     "LÁ ĐÃ RỤNG MÙA THU..."

Nhánh tử đinh hương khẽ đập vào ô cửa
Như nhắc thầm tôi người ấy đã đi rồi
Xác lá rụng từ mùa thu năm trước
Xao xác buồn những ngày tháng trong tôi.

Thời gian như đã chẳng muốn trôi
Ngày tháng sáu không thể nào đi hết
Những đêm trắng cùng tôi hát bài ca cây phong non da diết
Suốt cả mùa hè tôi ngồi ngóng thu qua...

Mùa hè chia xa
mùa hè ly biệt
Những đoàn tàu rời sân ga mải miết
chở tôi đi trong tiếng nhạc đưa hồn
Ôi mùa hè trong ký ức vùi chôn
Những đêm trắng đếm sao dòng Nhêva cuộn chảy
Ngày dài lang thang tết hoa bồ công anh rực cháy
Đội lên đầu cho hoàng hậu là tôi.

Đợi đến mùa thu cho lá phong rơi
Nhuộm lối đi nhuộm hồn người vàng rực
Cả đất cả trời cả miên man ký ức
Một thảm vàng da diết khôn nguôi.

Đợi đến mùa thu tất cả sẽ qua thôi...
Những đợi chờ những khát khao nung nấu
Không quân vương vẫn khát làm hoàng hậu
một đóa hoa vàng tôi hỏi chuyện trăm năm...
Giữa miên man chiếu cỏ tôi nằm
Trời đất mênh mông mà tim thì thắt chặt
Nhìn lá phong rơi mà nghe dâng nước mắt
Đợi đến mùa thu mùa thu đã qua rồi...

Tháng mấy rồi? Bầu trời xám mưa rơi
Lá đã rơi tình yêu rơi mải miết
giữa biển vàng giơ tay tôi hứng hết
Chỉ tình yêu là trôi trượt mất rồi...

Mùa hạ đã qua rồi thu cũng sẽ qua
Ánh mắt nhìn nhau lời chia ly không thể nào nói hết
Hãy đợi mùa thu sau khi gió lay mải miết
khi tháng chín mưa về khi lá đỏ thôi rơi...
***
Năm tháng qua năm tháng đã qua rồi
tôi giờ đây chợt thương mình khờ dại
Chỉ lời hẹn mùa thu mà không giữ lại
Đợi đến bây giờ còn trách lá thu rơi... 
hinh



Lãng du...

Hẹn XUÂN TRÀ chiều nay nha

Lãng du...

Ôi muôn tâu bệ hạ...

Thiếp đang vội đi. (Hôm nay họp thi Olympic 30/4 bệ hạ biết không?) nhưng bài thơ của Quân vương làm thiếp cười vui lắm! Chiều về thiếp xin hầu chuyện ngài!

maivanhoan

Chữa lại khổ thơ đầu :

Nếu muốn làm hoàng hậu
Nàng hãy về cố đô
Rừng phong xa xôi lắm
Thảm lá vàng giấc mơ...

maivanhoan

ĐÙA VỚI LÃNG DU

Nếu muốn làm hoàng hậu
Em hãy về cố đô
Nước Nga xa xôi lắm
Thảm lá vàng giấc mơ

Trẫm vừa lên ngôi vua
Đang kén tìm hoàng hậu
Nhạc cung đình đang tấu
Cửa Ngọ Môn đang chờ

Một mình trẫm bơ vơ
Sân đại triều lạnh lẽo
Trẫm ngày đêm khô héo
Dòng Hương trôi hững hờ...

MAI VĂN HOAN

xuantra

@LangDu...

Chiều trên sông NeVa
Con chim trắng trôi theo cảnh chiều tà
Lãng đãng buồn một tính cách rất Nga
Tưa bên lan can chiếc cầu đã bắc ...
Em thảng thốt một lời tự sự
Dòng sông vẫn trôi nỗi lòng em đấy chứ!

Một cõi nhớ về một phía trời xa
Hãy đợi mùa thu sau khi gió lay mải miết
khi tháng chín mưa về khi lá đỏ thôi rơi...

Em lại bên sông ...rồi lại bồi hồi !

Lãng du...

QUÂN VƯƠNG VÀ HOÀNG HẬU...

Không quân vương vẫn khát làm hoàng hậu
một đóa hoa vàng tôi hỏi chuyện trăm năm...

Chị nói vời chính mình thế thôi.

từng giấc mơ ngã dài lên hoang cỏ
thảo nguyên mênh mông trái tim em bé nhỏ

Em làm hay lắm và đấy là em Hồ Bắc. CHị thì không được mạnh mẽ như vậy. Hay nhỉ cũng một ya tưởng thôi mà cách diễn đạt làm tinh thần của chính cái ý tưởng đó khác đi.
Đêm qua không ngủ hay sao vậy em?

hobac

Hổng phải Bắc thắc mắc chị về ý nghĩa... mà về cách dùng từ đó chị viết theo lối tư duy Âu... lại dùng các từ mang cách giải nghĩa thuần Á(quân vương hỏi chuyện trăm năm chiếu cỏ tôi nằm) vì thế hình như làm cho mạch bị xáo chộn... Bắc thử ba hoa lại vài câu Chị đọc chơi cho vui nhé!!!!

Đợi đến mùa thu tất cả sẽ qua thôi...
Những đợi chờ những khát khao nung nấu
Không quân vương vẫn khát làm hoàng hậu
một đóa hoa vàng tôi hỏi chuyện trăm năm...
Giữa miên man chiếu cỏ tôi nằm
Trời đất mênh mông mà tim thì thắt chặt
Nhìn lá phong rơi mà nghe dâng nước mắt
Đợi đến mùa thu mùa thu đã qua rồi...

-----------
Đợi đến mùa thu tất cả sẽ qua thôi...
Những đợi chờ những khát khao nung nấu
bóng chiến mã về đâu chàng hoàng tử
em trở thành nữ hoàng của vương quốc cô đơn
cánh hoa rơi trên ngón buốt u hờn
từng giấc mơ ngã dài lên hoang cỏ
thảo nguyên mênh mông trái tim em bé nhỏ
có thu vàng thu vàng... dâng nước mắt
những giọt buồn lãng đãng theo lá phong bay

Đợi đến mùa thu mùa thu đã qua rồi...

Lãng du...

Tự sự...

Bắc à Bắc tinh lắm. Đấy chính là chỗ không ổn của của chị. CHị viết nó ra cách đây 1 tuần rồi mà không sửa được. Nó không ổn vì chính nó là đoạn tự sự của chị vấp váp không suôn sẻ không mạch lạc gì hết. Vì một lúc quá nhiều chuyện ùa về không sắp xếp được hoài niệm... Một hoàng hậu tội nghiệp với vương miện hoa bồ công anh rực rỡ trên đầu hỏi người ta có chịu làm quân vương không thì người ta không nói Rồi chính bông bồ công anh không cánh ấy trở thành bông hoa cô gái gieo quẻ trăm năm... Yêu-không yêu có-không có. Người không chịu nói làm sao hoa nói bây giờ... Rồi nằm trên cỏ mà tưởng tượng đến lúc lá phong rơi...
Trúc trắc không sửa được bỏ thì thương vương thì... dở đấy Bắc ạ.
Thôi kệ nó chị viết cho mình mà.

hobac

đúng là bài thơ này hay chị ạ!... đậm chất lối viết thi ca Nga nhưng em tiếc ở đoạn này chị ạ:

Đợi đến mùa thu tất cả sẽ qua thôi...
Những đợi chờ những khát khao nung nấu
Không quân vương vẫn khát làm hoàng hậu
một đóa hoa vàng tôi hỏi chuyện trăm năm...
Giữa miên man chiếu cỏ tôi nằm
Trời đất mênh mông mà tim thì thắt chặt

Nhìn lá phong rơi mà nghe dâng nước mắt
Đợi đến mùa thu mùa thu đã qua rồi...

em thấy đoạn này bị lạc mất phong vị của bài thơ thì phải em nghĩ nếu chị cứ tung tác theo chất viết trên có lẽ bài thơ sẽ tạo được dấu ấn giao lưu văn hóa đấy chị!!!... vài lời linh tinh làm phiền chị hihihihi

Lãng du...

Thái Thanh ơi...

Lại là người đầu tiên thấu hiểu H. Nước Nga là nơi H đã sống bởi vậy trong lòng mình có cây phong non đến mùa thu là chùm khăn đỏ mùa hè rực hoa bồ công anh khắp các lối đi mùa đông băng tuyết và ngập Olga Becgon... H cũng đã đến Neva dạt dào sóng nước để sống với cảm xúc của thời thiếu nữ ấy TT ạ...
Mặc dù thế H vẫn chưa nói được điều muốn nói.