NÀY EM CHO EM HẠNH PHÚC

 ...

 

Chiều hôm nay bỗng dưng lại mưa. Mưa gõ lộp bộp ngoài khung cửa sổ... Lòng chợt buồn.

Ngồi lật lại những trang thơ cũ chợt bắt gặp một chùm hoa tím ép khô mỏng manh vụn vỡ... Hoa tử đinh hương   Сирень lilac.... Lục lại một bài viết vẩn vơ trên EDU đọc lại thấy man mác nhớ những ngày xa xưa ...

Viết vẩn vơ thế này này: 

 

E...dạo này buồn quá. Cứ nhàn nhạt nhàn nhạt. Mình cũng nhạt cũng mờ. Hôm qua em bảo: Chị nhạt quá! Em ơi gừng thì cay muối thì mặn chị đua không nổi em à. Chị cần cái lọ gia vị quá gì cũng được miễn không phải là thuốc sâu!

Hồi bảy tuổi mình viết thế này:

" Tên con là Sông Gấm

Mẹ kéo xuống từ trời

Trời thì xanh vời vợi

Ba thổi hồn sông trôi"

Ba đọc và bảo: Vớ vẩn; mẹ đọc và bảo: Nồng nàn làm gì thế con. Mẹ là nhà văn ba là ... nhà toán thế là mình thành ương ương dở dở. Nhiều lúc mình thấy mình phát ngốt lên vì những gì đang âm âm cháy trong mình nhiều lúc như lúc này chẳng hạn thì rũ ra như ngọn cỏ héo hết buồn hết vui.

Á viết vẩn viết vơ thôi đấy nhá!

--------------------------------------------------------------------------------------------------

Viết tiếp nà:

Có một lần mình đến biển Baltic. Bãi biển dài toàn sỏi đá không phải là những bãi cát mịn như ở quê. Trong đám sỏi không hình thù không màu sắc ấy bỗng nhiên mình nhận thấy một viên sáng lấp lánh. Lấp lánh lấp lánh. Mình ngồi đấy và ngắm nó. Không biết bao nhiêu thời gian trôi qua không biết bao nhiêu bàn chân đi qua không biết bao nhiêu lần viên sỏi sáng lấp lánh ấy bị những bàn chân đủ cỡ ấy đè cho bẹp dí xuống dưới những viên sỏi khác. Cứ mỗi lần ánh sáng của nó không còn lấp lánh mình lại ngồi chờ để ai đó lại đi qua để cái bàn chân thế tục của họ giẫm xuống xoáy xuống để sau đấy lại thấy viên sỏi ấy đè đầu những viên khác mà sáng lên lấp lánh. Có những lần chờ dài dằng dặc chờ đến ngốt cả người lên...

Tối đấy mình về nhà bạn bạn hỏi hôm nay đi những đâu đánh được quả gì mình bảo được viên sỏi. Bạn tròn mắt: Ngớ ngẩn!

Tối hôm ấy ngủ còn mơ thấy viên sỏi. Viên sỏi mọc cả tay ra mà quay cuồng ngoác cả mồm ra mà kêu "Cho tôi lên cho tôi lên!"

Lại nhắc đến chuyện đánh quả rồi. Cái này ! Hồi đấy đứa nào đi sang đấy cũng thế. Phải thế thôi. Mang theo trong mình mấy lời nhắn nhủ của ba mẹ" Ba mẹ còn nghèo các em còn vất vả..." Thế là đứa nào cũng lo đánh quả.

Mình thì cứ lo đi ngắm sỏi.

Ngắm hoa tulip tháng 4...

Ngắm linh lan chui lên từ dưới tuyết nhỏ xinh và thơm nồng nàn...

Ôm một bó to tướng tử đinh hương về ngồi nhặt ra những bông tử đinh hương 5 cánh.

Ai nhặt đựoc tử đinh hương năm cánh người ấy sẽ hạnh phúc. Tối đến cầm một vốc hoa 5 cánh đến gõ cửa phòng mấy cô bé này em chị cho em hạnh phúc...

Này em chị cho em hạnh phúc!

 

 Ôi tử đinh hương tím nồng nàn thơm da diết...

Майская сирень tử đinh hương tháng năm qua mất rồi. Bây giờ là tháng 7 tử đinh hương ơi còn không?

 

 

NĐN

LangDu

Hồi bảy tuổi mình viết thế này:
" Tên con là Sông Gấm
Mẹ kéo xuống từ trời
Trời thì xanh vời vợi
Ba thổi hồn sông trôi"

Còn bây giờ mình viết thế này:

Dở điên
cũng một kiếp chờ
Tỉnh say
cũng một câu thơ vò nhàu…

Giấc nào
cho hết thương đau
Ta ru ta ngủ
ngày sau
ngậm ngùi…

Thế đấy!

ngoclinhhmt

Ai nhặt đựoc tử đinh hương năm cánh người ấy sẽ hạnh phúc. Tối đến cầm một vốc hoa 5 cánh đến gõ cửa phòng mấy cô bé này em chị cho em hạnh phúc...

Này em chị cho em hạnh phúc!

undefined Chị cũng mong LD vui và hạnh phúc.

hkzanh

Cирень очень красивая !!! я вижу её и помнию о моей девушке и Гуэ.
Tháng bảy rồi ngồi nhớ Tử đỉnh hương tháng năm. Hoài niệm quá chị hi!

xuantraArq

Và thế là chợt nhớ mãi ngày xưa...
Thời cái thuở nắng nghiêng nghiêng bóng nón
Thời cái gương tròn vành vạnh trăng treo
Một thời xa xa lắm ...thuở biết yêu
Muối mặn gừng cay không cần gia vị
Một thời sống sống với nhau bằng những gì là ý chí
Khẽ khàng thơ trong mong đợi ngậm ngùi

Để hôm nay lưu luyến chút bồi hồi
Gia vị sống thổi lên từ mọi phía
Cuộc sống nào chẳng là đầy ý nghĩa
Chỉ mong... mong mỏi mãi không thôi !
xuantraArq!

Phù...lái mãi mới zhoo!