THƯ GỬI MẸ

Mẹ ơi tháng 7 Vu lan lại đến rồi. Không phải tháng 7 H mới nhớ mẹ mà chỉ là trong những buổi chiều ảm đạm nghe mưa gió phương nam gầm gào ngoài cửa sổ... H thấy nhớ mẹ hơn thôi.

H nhớ ngôi nhà bé nhỏ của chúng ta dưới tán lá sầu đông. Những buổi trưa hè gió lào mang cát bỏng tạt ngang ô cửa mà nền nhà đất nện thì vẫn cứ mát lạnh. H chân đất chạy ngang chạy dọc mẹ bảo con gái mà đi chân đất làm sao có gót chân hồng.

H nhớ những ngày mưa dầm gió bấc dáng mẹ liêu xiêu đi về qua bờ đê lộng gió chiếc áo dạ mầu xanh cứ sau mỗi mùa đông lại bạc màu đi thêm một ít. Những sợ tóc mềm nhẹ như tơ của mẹ bay vương ngang mặt. Tóc mẹ vẫn chưa bạc phải không? Giờ đây một mình ở phương Nam hình ảnh mẹ vừa như ngay trước mắt vừa như thật xa xôi. Mẹ ơi H nhớ mẹ.

Mẹ có vui không hả mẹ? Những buổi chiều mưa có còn làm mẹ nao nao nhớ ngày thơ ấu cực khổ lội đồng trong rét mướt hay không? Vết bầm tím do một lần bắt cua bị rắn cắn trên ngón tay giữa của mẹ có còn ngứa ngáy mỗi khi trời trở lạnh hay không? Và những cơn đau ấy nữa những cơn đau ấy có hành hạ trái tim tội nghiệp của mẹ nữa không? Mẹ ơi ước chi những điều ấy không bao giờ xảy ra cho mẹ ước chi con lớn hơn để có thể sẻ chia cùng mẹ phần nào cái gánh nặng của cuộc sống và của những ký ức buồn. Cuốn sách con mua cho mẹ mẹ đã đọc xong chưa? Ôi những cuốn sách kho tàng của mẹ kho tàng duy nhất mẹ gom góp từ thời con gái trong suốt cuộc đời một giáo viên nghèo như mẹ để để lại cho con đã tan tành hết trong một lần mưa bão. Bây giờ con cũng đang gom góp những cuốn sách cho con mình. Là những cuốn sách thời thơ ấu mẹ cho con đọc chỉ có điều là sách con mua cho các cháu bây giờ in đẹp lắm bìa màu đẹp lắm không phải là những cuốn sách in giấy đen mỏng tang như xưa nữa. (Dù thế mà H với S cũng đã tranh nhau đọc. Buồn cười lắm bây giờ mỗi nhà có riêng một tủ sách mẹ ạ nhưng đầu sách thì hầu như giống nhau đều là những cuốn sách H và S đọc từ tủ sách của mẹ khi còn bé).

Mẹ mẹ có nhớ S không? Đã là một người đàn ông thực thụ mẹ ạ nhưng có lẽ sẽ vẫn luôn là con trai bé bỏng của mẹ phải không. Là đứa bé đen gầy cao nhỏng kéo chiếc xe ô tô làm bằng gỗ buộc vào đầu sợi dây chuối khô miệng bí bo bình bịch. Hay nhỉ thằng Tom cháu nội của mẹ cũng mê chơi ô tô lắm. Nằm xoài ra giữa nhà đẩy chiếc xe đồ chơi miệng cũng "gầm gừ" y như thế. Yêu lắm mẹ ạ. Nhưng Sơn hồi nhỏ thì trầm tư ít cười. Còn Tom thì lúc nào cũng tươi như hoa miệng cười yêu lắm. Cat chơi piano rất giỏi mê sách chẳng khác gì con hồi nhỏ Jie bướng bỉnh và đầy chính kiến của riêng mình Joe thì gầy nhẳng giống hệt cậu S. hồi bé Tom thì không có lời nào để tả hết vẻ đáng yêu. Ai nói giống ai thì nói L vẫn cứ bảo Tom giống ba mẹ ạ. Ôi H thật buồn cười mẹ vẫn hằng ngày ngắm các cháu của mẹ lớn khôn mà phải không mẹ.

Còn con ư? Con thế nào nhỉ? Mẹ ơi con nhớ mẹ khôn nguôi. Những đêm thâu ngồi dậy bên cửa sổ con cứ nghĩ không biết nơi mẹ bây giờ có lạnh lắm không? Cánh đồng ấy mùa này gió cứ gợn lăn tăn ngấn nước. Gió heo may về rồi mẹ nhỉ? Hèn chi mà lòng nghe cũng lạnh mẹ ơi. Nhìn mình trong gương soi mỗi ngày con lại thấy bóng mẹ nhiều hơn.Không phải là mái tóc đen dày khi mẹ chải không phải là đôi mắt tròn không phải là đôi bàn tay thon... bây giờ con thấy con trong hao gầy dáng mẹ trong đôi tay yếu ớt những sợi gân mờ trong sợi tóc gầy ngang trán. Năm tháng mà năm tháng làm hình hài phôi phai nhưng năm tháng không làm nguôi ngoai nỗi nhớ. Mẹ ơi con nhớ mẹ vô cùng người mẹ không bao giờ bạc tóc của con.

Ngày mai trong dòng người trôi dạt trên đường con lại cài cho mình một bông hồng trắng.

Con nhớ mẹ mẹ ơi.

 

 

nguyenvanhieu

Đơn xin phép!
Mỗi lần NVH vào Lãng Du... đợi mùa thu đến! cứ phải vòng ra vnweblogs rồi mới vô được nhà. Vậy nay xin phép gia chủ cho mình add địa chỉ vào danh sách bạn bè trong trang "ĐI BỘ" của NVH nhé? Nếu không bằng lòng chỉ cần im lặng!

donghoa

..............

LD

Mẹ em tội nghiệp lắm. Một đời vất vả dành dụm hết cho con. Khi mẹ ra đi vì bệnh tim tụi em còn chưa làm được gì cho mẹ. Nhà nghèo xơ xác. Đến bây giờ cuộc sống đủ đầy chỉ ước chi có lại mẹ một ngày.
Ước chi...
Ước chi...
Một điều đơn giản nhất ước chi mẹ nhìn thấy nụ cười này của cháu nội mẹ:
nn

Hà My

Gửi về em...

undefined
Hà Thương!
Cho chị gửi về em một bông hồng màu trắng em nhé! Cầu ơn trên cho linh hồn Mẹ lúc nào cũng ở cạnh em
Thương

nguyenquanglap

gửi LD

+Em chợt nhớ mẹ hay ngày giỗ mẹ? Nhà anh ai cũng biết mẹ em chỉ riêng anh là không biết. Có lần em nói mẹ em đã vắt kiệt hết cuộc đời cho Ba Đồn rồi ra đi tay không. Biết mình không có lỗi gì ở chuyện này nhưng cứ tháy áy náy mãi.
+Đọc cái thứ 2 văn xuôi này anh biết em làm văn cũng ổn như làm thơ có khi hay hơn hi hi
+Cái blog anh nó làm sao a hay là tại máy anh không biết nữa. Cột thông tin vẫn nằm bên phải giờ bỗng tụt xuống cuối cùng hu hu.
+Em tài làm sao vừa nghe được nhạc lại vừa đọc được bài tài!

donghoa

Ước Nguyện

Trắng tuyết một bông hồng cài áo
Phải chăng nói đến nét nguyên trinh
Của một đời người vừa côi cút
Nỗi niềm chan chứa xiết bao tình

Chữ sinh thành ơn chưa thể trả
Chữ hiếu nhân trót lỡ một đời
Còn chăng lời nguyện từ sâu thẳm
Cầu siêu Phụ Mẫu khói hương trôi

Để linh hồn của người an giấc
Chốn thiên thai sẽ được an nhàn
Hưởng phước nghìn năm miền cực lạc
Đất phật muôn đời sẽ gửi thân

Đông Hòa
05.08.2008

nguyentrongtao

Lá thư thất hay khiến anh nhớ bài THƯ GỬI MẸ của X. Essenin:

THƯ GỬI MẸ

Mẹ ơi mẹ có còn không?
Con xin chào mẹ – lời con cuối trời
Nhà ta mái cũ xa xôi
Ánh chiều lặng lẽ không lời tuôn qua.

Người ta bảo mẹ hằng lo
Thầm buồn khi đứa con xa không về
Quãng đường vắng mẹ thường đi
Vai choàng chiếc áo thôn quê bông sờn

Mẹ nhìn trong buổi hoàng hôn
Thoáng như gặp một tin buồn xa xăm:
Trong quán rượu một dao găm
Đã xuyên qua trái tim hồng của con?...

Mẹ ơi xin mẹ đừng tin
Những lời ác độc rủa nguyền gió bay
Con đâu phải kẻ lưu đày
Chết không gặp mẹ dãi bày tâm tư!

Như xưa… con vẫn như xưa
Yếu mềm. Chỉ một ước mơ không nhoà:
Nỗi buồn đau khổ chóng qua
Để con về lại căn nhà tuổi thơ.

Con về cành nhú chồi tơ
Khi vườn tuyết trắng ngây thơ xuân về
Mẹ đừng đánh thức con nghe
Như ngày xưa – tám năm đi qua rồi.

Những gì đã tắt mẹ ơi
Đừng khơi dậy nữa – những lời gió bay
Đời con sớm chịu đắng cay
Nhọc nhằn thử thách dạn dày từ lâu

Cũng đừng dạy nữa nguyện cầu
Mẹ ơi có ích gì đâu – qua rồi!
Chỉ còn có mẹ ngời ngời
Cho con ánh sáng không lời thân yêu.

Quên đi lo lắng bao điều
Đừng buồn đừng trách con nhiều mẹ nghe
Ngóng con… thôi mẹ đừng đi
Vai choàng chiếc áo thôn quê bông sờn…

1924
NTT tập dịch 1979

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'6104','mrgepr5s3fspo5jo1jsr056su2','0','Guest','0','54.162.15.31','2018-09-25 12:20:10','/a84169/thu-gui-me/page-6.html')