GIAO THỪA

By QWERTY

Tần ngần thức đợi giao thừa

Ngoài sân lá cỏ cũng vừa ngậm sương

Mông lung tiếng dế chân tường

Hát câu duyên nợ nửa buông nửa chờ

Dùng dằng mãi một câu thơ

Nối đêm trừ tịch cho vừa chín xuân...


 

 

More...

CHÚC MỪNG NĂM MỚI - KỶ SỬU 2009

By QWERTY

Năm mới đến rồi Cơm Nguội chúc Tết cả nhà tí nào:

 

 
 (Tranh thủ tí chứ mấy ngày tết Cơm Nguội lại chỉ có mà ở trong bếp)
TIện thể báo cáo luôn: Từ nay Hà sẽ không xưng là Lãng  Du nữa nhường cái nick lãng đãng này cho người ta luôn dạo này nhiều người muốn Lãng du quá mọi người lại nhầm nhọt thì khổ!

 

More...

VIẾT TRONG NHỮNG NGÀY CHỜ XUÂN

By QWERTY


Chị | 07/12/2008 15:13

Một chút nắng vàng gửi ra phương bắc

Thương mẹ thuở nào áo rách đồng sâu

Thương ta nhỏ nhoi chiếu mỏng đêm thâu

Thương chiếc lá cuối vườn giá sương queo quắt...


Du à...
Mưa buồn lắm đọc bài thơ em nhớ Mẹ thật thương.
Mùa hè tranh thủ về chơi thăm mẹ nha em nhé!
Thân yêu
HM

....

Em sẽ về chứ chị. Hẹn mãi rồi cũng phải đến được một ngày về chị nhỉ. Cánh đồng ấy mùa này ngập nước gió thổi mạ non ngã rạp nước cứ gợn lăn tăn... Lạnh lắm chị ạ.  


 CON SẼ VỀ

 

Mẹ đợi con rồi con sẽ trở về

Thăm lại vườn xưa một ngày nắng ấm

Gốc ổi già mưa hoa lấm tấm

Con sẽ về tìm trái chín mẹ ơi...

 

Con sẽ trở về

đứng trước dậu mồng tơi

Tìm bóng mẹ vào ra trong ngõ vắng

Giàn thiên lý trước nhà rây rây giọt nắng

Gió ướp hương xưa từng phiến đá sân nhà.

 

Mẹ thương con

thân gái dặm xa

Mẹ nhớ con

theo chồng biệt xứ

E con buồn khi trời đông gió mưa vần vũ

Chắc con đau lúc nắng quái chiều tà...

 

Mẹ ơi mẹ ơi con sẽ trở về

Nắm đôi bàn tay hao gầy của mẹ

Mẹ ơi đừng lo con chẳng còn thơ bé

Con vững vàng riêng bước một đường con!

 

Cười với con đi nhé mẹ cười đi!

Quanh chỗ mẹ nằm mùa này nước nổi

Gió xấp xõa mạ non ruộng bùn cấy vội

Cho kịp giao thừa cho nồi bánh chưng thơm...

 

Lại một năm rồi  

xa quá  

- Quê hương.

Quê hương giờ chỉ là hai nấm đất!

Bấy nhiêu năm vẫn một nỗi đau ngày mẹ cha xa khuất

Ôi mẹ ơi sao chẳng đợi con về?

                 - Chờ xuân Kỷ Sửu- For what? -

More...

ĐÁNG THƯƠNG QUÁ ĐI THÔI...

By QWERTY

Dạo này lười viết quá lại lang thang đọc chỗ này chỗ khác.

Đọc câu chuyện này rồi tháy thế giới toàn những người đáng thương:

TÂM SỰ Thứ sáu 16/1/2009 18:31 GMT+7  E-mail     Bản In

Gai người mỗi khi gần đàn ông

Khi học xong cấp ba nhà tôi cho tôi lên Hà Nội ôn thi ĐH. Bố mẹ nhờ anh con bác ruột đưa tôi lên Hà Nội. Buổi chiều anh đưa tôi đến bờ Hồ và mua kem ăn. Bất chợt anh quàng tay qua vai tôi sau đó ép người tôi sát vào anh rồi cái tay ấy mân mê xuống ngực tôi. Tôi rợn người bởi đó là con bác ruột. (Van Nguyen)
>Sống trong gia đình bất hạnh tôi mất niềm tin vào đàn ông

From: van nguyen
Sent: Thursday January 15 2009 6:52 PM
Subject: chia se cung ban Lan

Các bạn thân mến

Lại một đề tài nữa mà tôi không thể bỏ qua. Lần trước tôi cũng tham gia vào đề tài của chị Trúc Quỳnh vì bận và viết vội nên tôi chưa nói hết những điều tôi muốn nói. Tôi không định gửi thêm bài viết nữa nhưng sau khi đọc xong bài viết của anh Vinh Nguyen có câu "Khi bạn yêu thương chồng con chăm lo vun xới cho gia đình không lăng nhăng... thì chẳng ông chồng nào dám thượng cẳng chân hạ cẳng tay với bạn cả chỉ khi bạn thực sự quá đáng thôi".

Đọc câu đó thì tôi nghĩ mình cần phải lên tiếng một lần nữa và tôi đã bỏ nhiều thời gian để viết một bài rất công phu nhưng không hiểu bài viết của tôi không đến được VnExpress.net hay sao mà tôi không thấy bài của tôi được đăng. Tôi thấy nuối tiếc vô cùng nhưng cũng không nghĩ đến nữa.

Nhưng hôm nay đọc bài viết của các bạn Lan T.Vân và một số các bạn khác thì tôi lại muốn tâm sự với các bạn một lần nữa và cũng qua đó muốn anh Vinh Nguyen hãy đọc lại thật kỹ bài viết của các bạn đó. Hy vọng rằng anh có thể thay đổi lại ý kiến của mình. Quan điểm của anh quá oan uổng cho những người phụ nữ cả cuộc đời chỉ biết hy sinh cho chồng con cam chịu rất nhiều thứ mà vẫn bị ngược đãi.

Bài viết của anh chỉ là lời biện minh cho những tính xấu của đàn ông Việt mà thôi. Tôi nghĩ không nhất thiết phải biện minh như thế cả chị Trúc Quỳnh cả tôi và thậm chí cả nhiều người phụ nữ bị chồng phụ bạc ngược đãi cũng đâu có nghĩ rằng tất cả đàn ông Việt đều xấu. Nếu các bạn là những người tốt thì bạn bè người thân hoặc người yêu của bạn sẽ cảm nhận được điều đó các bạn đâu cần phải biện minh làm gì.

Bạn còn kêu gọi những chị hạnh phúc bên người chồng Việt lên tiếng để minh oan cho các bạn nữa chứ như chị Phương Thu viết thì các bạn được giải oan rồi đó. Chị có một người chồng rất đáng để tự hào nhưng tôi không đồng tình với chị ở một điểm là những người có hoàn cảnh éo le chỉ là số ít vì những người đang hạnh phúc thì không tự lên mạng mà kêu lên rằng "tôi đang hạnh phúc".

Đúng là chỉ khi người ta bất hạnh thì mới đưa lên mục tâm sự và mong nhận được lời khuyên để tìm ra lối thoát. Nhưng cũng không phải người phụ nữ bất hạnh nào cũng có điều kiện mà gửi được tâm sự của họ trên các phương tiện thông tin đặc biệt là trên mạng. Những bài viết trên mạng thường là của giới tri thức vậy mà cũng đã biết bao mảnh đời bi đát được viết trên trang mục này những trang tâm sự đầy rẫy những cảnh đời bi đát đó mà chị còn cho là số ít sao? Vậy chị phải đọc được bao nhiêu nữa thì chị mới thừa nhận là số nhiều.

Và còn nhiều cảnh đời khác nữa chưa được đưa lên nữa đó. Đa số những người không lên tiếng ở đây không phải là họ hạnh phúc mà là họ không có điều kiện để bày tỏ nỗi khổ của mình bởi đa số người dân VN là người nông dân hoặc là lao động phổ thông mà. Họ đành cam chịu với cuộc sống bi thương đó mà chỉ có vợ chồng họ con cái họ hoặc có thêm những người hàng xóm biết mà thôi.

Và nhiều người con đã viết lên trang mục này để kể thay cho nỗi cơ cực của người mẹ đấy thôi. Tôi chắc chắn rằng đây chỉ là một số rất ít người con kể về bố mình trên các diễn đàn mà thôi. Nhưng thôi chuyện cũ không muốn nhắc lại nhiều vì lần này tôi muốn viết bài này không phải là để đối đáp lại những bài viết trong diễn đàn lần trước mà tôi muốn chia sẻ nỗi buồn với những cô gái "sợ đàn ông" cơ.

Tôi cũng có một người cha vô khắc nghiệt kỷ niệm tuổi thơ của tôi cũng gắn liền với những bữa cơm chan đầy nước mắt của mẹ con tôi. Chỉ một sơ suất nhỏ khiến bố tôi không hài lòng là bố tôi sẵn sàng mắng nhiếc mẹ con tôi bằng những từ ngữ mà tôi cảm thấy thân mình nhục hơn cả con chó con lợn. Còn nếu như cố tình thanh minh thì thế nào cũng được một trận no đòn.

Tôi không muốn kể chi tiết hơn về những tháng ngày thơ ấu của tôi. Nhưng tôi cũng muốn nói với các bạn rằng dù bố tôi có gia trưởng có khắc nghiệt thì cũng chưa đến mức tồi tệ như bố bạn Lan hay bạn T. Vân. Bố tôi biết lo lắng cho gia đình và từ khi tôi lớn lên thì tôi không hề thấy bố tôi cặp bồ. Có đôi lúc tôi tủi thân vô cùng và nghĩ rằng chắc chỉ có duy nhất bố mình là người hà khắc nhất trên đời. Nhưng rồi sau đó tôi lại nghĩ chắc cuộc sống nghèo khó quá nên con người mới trở nên khắc nghiệt như vậy.

Bởi thế mà tôi đã cố gắng học với hy vọng sau này tôi sẽ thành đạt chỉ có thoát khỏi cuộc sống khốn khó thì bố mẹ tôi mới có thể hạnh phúc bố tôi sẽ không còn hà khắc nữa. Có thể tôi không giỏi giang hoặc tôi không may mắn cho lắm do đó tôi không được thành đạt như mong muốn của tôi. Nhưng tôi cũng cố gắng làm hết sức để bù đắp cho cuộc sống khốn khó của bố mẹ tôi ngày xưa.

Với sự phát triển chung của nền kinh tế đất nước gia đình tôi cũng không còn nghèo túng như trước. Sau khi tôi tốt nghiệp đại học và đi làm tôi luôn đưa tiền cho mẹ để mẹ mua thức ăn cải thiện cho gia đình. Khi có thời gian tôi tự đi chợ và chế biến những món ăn mà mẹ tôi không thể làm và thỉnh thoảng khi đi đâu tôi cũng mua những loại bánh kẹo hay hoa quả mà nhà tôi chưa được ăn bao giờ hay những món mà bố tôi đặc biệt rất thích.

Tôi không phải là người xa xỉ nhưng trong khả năng tài chính của tôi thì tôi luôn cố gắng làm sao để bố mẹ tôi thưởng thức những món ngon dù đó không phải là sơn hào hải vị hay đặc sản cao cấp gì vì khả năng tài chính của tôi có hạn và chưa chắc những đồ cao cấp đã hợp với sở thích của bố mẹ tôi. Nhưng tôi phải nói rằng có những thứ nếu tôi không mua về hoặc tôi không làm thì hầu như cả đời cũng chả mấy khi bố mẹ tôi được ăn chứ chưa nói có thể không bao giờ được ăn. Vì ở nông thôn không phải thứ gì cũng có như ở các đô thị lớn được.

Cứ mỗi lần được ăn một thứ gì ngon là tôi lại nghĩ cách mua nó bằng được để bố mẹ tôi cũng được thưởng thức bởi vì tôi luôn mong muốn được bù đắp cho những tháng ngày khó khăn vất vả của bố mẹ tôi để bố mẹ tôi được hạnh phúc và tôi tin rằng khi cuộc sống đầy đủ hơn bố tôi cũng sẽ hiền lành hơn. Có thể là vì tuổi già vì cuộc sống sung túc hơn vì con cái đã trưởng thành nên bố tôi cũng không nóng nảy như xưa nữa.

Tuy nhiên đúng là giang sơn khó đổi bản tính khó dời những lúc mà bố tôi không hài lòng cái gì là lại um xùm cả lên. Ngày xưa bé tôi còn cam chịu và nghĩ rằng do nhà quá nghèo nên bố mới nóng tính thế còn bây giờ tôi đã lớn tôi cần được tôn trọng hơn. Mỗi lần bị bố mắng tôi lại cảm thấy mình bị xúc phạm nặng nề và cứ mỗi lần như vậy tình cảm của tôi dành cho bố cũng vơi đi.

Mặc dù tôi vẫn nấu những món ngon cho gia đình mỗi khi tôi rảnh nhưng tôi nấu là vì tôi vì mẹ tôi nhiều hơn và có khi tôi đi đâu định mua đồ mà bố tôi thích ăn tôi nghĩ mình là con không nên chấp với bố nhưng rồi tôi lại không mua nữa. Có thể ai đó nói tôi cố chấp nhưng tôi không nghĩ vậy. Tôi chỉ muốn để cho ông ấy hiểu rằng chẳng hay ho gì nếu ông ấy mắng chửi tôi quá đáng tôi cần được tôn trọng thế thôi. Chứ dù bố tôi có thế nào đi nữa thì tôi vẫn sẽ làm tròn trách nhiệm của một người con nhưng chắc chắn rằng tôi không thể quan tâm đến bố tôi như trước đây.

Có thể ai đó sẽ nói rằng có thế thôi mà tôi cũng mặc cảm với đàn ông sao. Thực ra không phải như vậy mà câu chuyện của tôi còn dài hơn thế nữa. Khi tôi học xong cấp ba nhà tôi có cho tôi lên Hà Nội ôn thi bố mẹ tôi nhờ anh con bác ruột đưa tôi lên Hà Nội. Buổi chiều xong việc anh ấy mới đưa tôi lên. Khi lên anh đưa tôi đến bờ Hồ và mua kem hai anh em cùng ăn.

Ăn xong chúng tôi ngồi vừa ngắm nhìn cảnh hồ Gươm vừa nói chuyện bất chợt anh quàng tay qua vai tôi sau đó ép người tôi sát vào anh rồi cái tay ấy mân mê xuống ngực tôi rồi anh ấy hôn mơn trớn lên tóc và lên má tôi. Tôi không tin nổi đó là anh con bác ruột của tôi mà tôi rợn người nhưng không phản ứng gay gắt. Tôi đứng dậy và bảo anh ấy đưa tôi về nhà cô.

Tôi không thể tin nổi anh họ tôi lại có thể làm việc ấy với tôi. Tôi tự biện bạch rằng có lẽ anh ấy nhìn thấy các cặp uyên ương xung quanh nên không kìm chế nổi chăng thế rồi tôi cũng cố quên đi không chấp anh ấy nữa. Nhưng sau đó khi tôi được vào đại học lại một lần nữa anh họ đưa tôi lên (vì anh trai tôi ở xa mà ngày ấy chỉ mình anh ấy có xe máy và thông thạo Hà Nội). Và lại một lần nữa anh ấy đưa tôi ra bờ Hồ lại diễn cái cảnh ấy.

Lần này thì tôi gạt tay mạnh ra và đứng phắt dậy bảo anh ấy đưa tôi về nhà cô luôn. Thật ghê tởm tôi thật sự không thể hiểu nổi nữa. Với tôi anh ta còn như vậy thì với những người đàn bà khác thì sao. Một người như vậy có bao giờ chung thủy với vợ không nhỉ thật đáng thương cho những người đàn bà lấy phải người chồng như vậy.

Nhiều lúc tôi tự an ủi rằng dù sao anh ta cũng biết dừng lại khi thấy tôi phản đối. Nhưng bây giờ nghĩ lại thì chưa hẳn là anh ta dừng lại vì tôi phản đối mà có khi ở bờ Hồ đông người nên anh ta không dám dở thủ đoạn bỉ ổi hơn cũng nên. Thật sự là từ đó tôi sợ gần gũi với đàn ông đến anh gần như ruột thịt của tôi mà còn đối xử với tôi như vậy thì còn gì để nói nữa.

Từ đó tôi luôn đề phòng với tất cả đàn ông ai gần tôi tôi cũng thấy gai người và luôn luôn đề phòng. Và tôi cũng thấy làm lạ. Tôi là một cô gái không có nhan sắc rất tầm thường mà tính tôi thì lạnh lùng không dễ gần gũi không dễ dàng cởi mở với bất cứ ai lại bị một quả như vậy tôi lại càng không cởi mở với đàn ông. Ấy vậy mà tôi vẫn bị vài đối tượng cố tình động chạm người tôi khi giao tiếp mà rất tiếc đó không phải là người yêu hay đối tượng đang tán tỉnh tôi trẻ hơn tôi cũng có mà bằng bậc cha chú tôi cũng có. Nếu vậy đối với những cô gái xinh đẹp và cởi mở thì thế nào nhỉ?

Tôi chắc chắn rằng không phải chỉ anh họ tôi mới loạn luân như vậy bởi sau này có người kể với tôi về chuyện những đứa cháu ở quê lên Hà Nội học đến ở nhà chú bác họ và cũng bị họ lợi dụng tình dục. Thời còn sinh viên tôi nghe chị cùng phòng kể ở quê chị có ông có con với con gái mình tôi không tin. Tôi cứ biện luận rằng chắc bà vợ đi cặp bồ sinh ra người con gái khi cô ấy lớn lên thì ông chồng muốn trả thù vợ nên mới ngủ với cô con gái ấy.

Nhưng gần đây tôi đọc trên trang tâm sự của VnExpress.net thấy nhiều cô gái đã kể về việc bị chính cha mình lợi dụng tôi cảm thấy thật đáng sợ. Đàn bà thật đáng thương ngay từ khi còn bé mà không cẩn thận cũng bị gặp yêu râu xanh rồi nào là hàng xóm nào là bạn của bố nào là chú dượng thậm chí cả họ hàng vậy mà đến cả cha đẻ cũng không thể tin cậy 100% được thì làm sao thoát nổi đây. Dù rằng những người cha loạn luân ấy không nhiều nhưng cũng qua thực tế của xã hội thì sẽ thấy một điều là đừng có hy vọng vào sự chung thủy của đàn ông.

Dù sao đi nữa thì tôi cũng mắc một chứng bệnh gọi là ảo tưởng. Tôi biết thực tế phũ phàng vậy nhưng tôi vẫn luôn mơ gặp được một người đàn ông lý tưởng của tôi giống như bạn Lan vậy. Nhưng rồi khi quay lại với thực tại thì tôi thấy mình đang mơ một điều thật xa vời. Tôi lại nghĩ mình tầm thường thế cả về nhan sắc và địa vị xã hội hãy chấp nhận thực tại và tìm một người đàn ông phù hợp với mình thôi. Nhưng sao mà khó thế phải chăng tôi là người không cởi mở và ít giao tiếp nên không có cơ hội để gặp được người phù hợp chăng?

Cái này là kết quả giáo dục của bố tôi ngày còn là học sinh bố tôi chẳng cho tôi đi chơi với bạn bè. Nếu tôi có đi chơi với bạn là về nhà thế nào cũng bị bố tôi kiếm cớ để mắng nếu bạn tôi mà đến thì mặt bố tôi tỏ vẻ rất khó chịu. Thế là tôi cũng không thích giao lưu nhiều mặc dù tôi cũng có thời gian dài sống xa bố mẹ nhưng có lẽ không thích giao lưu nhiều với mọi người đặc biệt là đàn ông đã ăn vào máu của tôi rồi. Bởi thế mà để gặp được một người phù hợp với tôi cũng không dễ dàng chút nào.

Thời gian cứ thế trôi đi giờ tôi cũng đã ngoài 30 tuổi. Đôi lúc giật mình thấy mình đã không còn tuổi xuân nữa những lúc nhìn thấy những đôi uyên ương sánh bước bên nhau trong ngày cưới tôi cảm thấy chạnh lòng vô cùng và thấy số phận mình thật đìu hiu nhưng trong đầu tôi cũng nảy ngay ra một câu hỏi: "Liệu hạnh phúc của đôi uyên ương ấy tồn tại được trong bao lâu?".

Các bạn đừng hiểu lầm là tôi có ác ý là không mong cho họ hạnh phúc mà tôi thấy ở cái thời đại ngày nay hạnh phúc của các đôi uyên ương thật mong manh quá. Dù sao đi nữa thì tôi không thể nhắm mắt bước liều. Với tôi thì thà không có chồng còn hơn là phải chịu một cuộc sống địa ngục. Bởi thế mà giờ đây tôi vẫn phải sống cô đơn với người tình trong mộng của tôi.

 -Vnexpress.net-

More...

CHÚC MỪNG NĂM MỚI!

By QWERTY

NĂM MỚI 2009 kính chúc tất cả anh chị bạn bè VNweblogs an vui hạnh phúc! Mong một năm mới đầy may mắn đầy thành công sẽ đến với tất cả chúng ta!

-Lãng du -

More...

Hihi TUI CŨNG .... BÓNG ĐÁ!

By QWERTY

Đêm nay trời đất cũng giao hòa

Một dải non sông rợp cờ hoa

Khao khát bao năm ngày chiến thắng

Bay lên! Dòng giống Việt nam ta!

 

SÚTTTTTTT! VÔ hihi....

                       (Lãng Du)

 

Nói vậy chứ run ghê mọi người nhỉ. Tối nay chắc LD hổng dám coi... Giống như hôm nọ núp kỹ trong buồng chốc chốc lại thò đầu ra hỏi mọi người còn mấy phút nữa hết giờ đó. Nghe người ta la hét xuýt xoa mà mình suýt rớt tim ra ngoài! Hehe...

 

Ăn cắp thơ của anh HÀ ĐÌNH CHUNG nè:

 

Thiên thời địa lợi với nhân hoà

Niềm tin chiến thắng nở như hoa

Định mệnh mười năm đã hội tụ

Cúp Vàng Vô  địch - Ắt về ta .

Ha...ha ! 

 

 

Đây là Bs. TẢN:

 

Phen này ta quyết thắng không hòa

Trang blốc đã còm sẵn pháo hoa

Vi wéb cũng xong từng nét họa

Cố lên ! Đội bóng Việt nam ta !!!

Woa..woa...

                           Học trò trường thuốc

 

 VUI QUÁ....

 

 ĐÂY GỌI LÀ PHỐI HỢP ĂN Ý VỚI ĐỘI BẠN!

 

ĐÂY LÀ ĐƯA BÓNG QUA KHE HẸP (KẼ NGÓN CHÂN- Khái niệm này là của anh Thuận  Nghĩa)

ÔI TRỜI ƠI!

Hihi cười chút đỡ hồi hộp!

More...

TUYÊN NGÔN

By QWERTY

 

Dẫu ta chẳng ra đi lá vàng rồi cũng rụng

Dẫu chẳng muộn phiền vẫn ảm đạm mùa thu

Dẫu chẳng quên ai lối cũ cũng giăng mù

Thôi hãy đợi trời an bài tất cả...

 

Biển nhân gian ta một mình xa lạ

Ngổn ngang đời ta riêng một đường đi

Những đoàn viên hay những chia ly

Ta thanh thản vượt ra vòng tục lụy...

..

Những suy nghĩ cũ kỹ của những ngày cũ kỹ!

More...

CÓ... KHÔNG?... - LÃNG DU & TÓC NGUYỆT

By QWERTY

CÓ...

 

có con đường nhỏ có vòng tay

có một chiều mưa ướt đẫm ngày

có phút hồn nhiên môi mắt lịm

có giây kỳ diệu gối chăn đầy

có đời căng mạch nghe tình dậy

có đất vươn mình đợi nắng vây

có biển cùng ta đi ngủ muộn

có ai nhớ chuyện đã yêu này.


-Tóc Nguyệt-

 

 

 

KHÔNG...

Không lối về xưa không lá bay

Không sương nhẹ phủ ướt vai gầy

Không buồn nên nhớ thành vô định

Không luyến nên thương chẳng ngất ngây

Không ánh mắt nhìn thiêu năm tháng

Không bờ môi chạm đốt đêm ngày

Không người /trống rỗng ta cuồng vọng

Không sóng tình đầy /đong đắm say ...

-Lãng Du-

***

MATNAUCHANDAI họa:

                         ...

Trắng lối mơ về mơ ngất ngây

Trắng lời yêu cũ thấm vai gầy

Trắng chiều sương khói đời u tịch

Trắng tiếng cô liêu cõi đọa đầy

Trắng chút niềm tin thành cõi nhớ

Trắng cả tâm tình nỗi mê say

Trắng ơi có biết ta vô vọng

Trắng cả tâm hồn ai có hay.... 

 ***

PHANDUNG họa:  

 

 

 @
Đen như lối nhỏ chiều lá rụng

Đen cả mây chiều trong mắt nhung

Đen niềm thương nhớ mùa yêu vội

Đen mộng về ai vội lấy chồng

Đen huyền một chút ghen vô vọng

Đen kịt đôi lần yêu viễn vông

Đen đủi trăm đường thương lẫn hận

Đen thủi đen thui vạn cõi lòng .... 

*** 

 

LÃNG DU:  

                            ...     

Xanh thẳm đường xưa lạc lối rồi

Xanh vầng trăng muộn xẻ làm đôi

Xanh tà áo mỏng bờ đê nắng

Xanh sợi tóc gầy bến nước trôi

Xanh ngút bờ mi vương gió núi

Xanh vời đáy mắt đắm mây trời

Xanh ta ngơ ngác ngày đan mộng

Xanh ước vọng đời xanh thế thôi...

***

TÓC NGUYỆT họa: 

 

 tím vạt tình thơ  níu cỏ cây

tím chiều bên biển trói đôi tay

tím màu người ở vùi mưa bụi

tím bóng ai đi cuộn tháng ngày

tím tóc trăng buồn đêm sấp ngửa

tím hồn yêu gọi mộng trời mây

tím câu hương lửa lòng nhàu nát

tím buổi trăm năm để nhớ đầy.

 

***

LÃNG TỬ họa:

 

HỌA VỚI MNCD

Xanh lối hành hương ngoài quên lãng

Hồng lời thề xưa cuối địa đàng

Lam khói chiều tàn trên cố quận

Đen bạc kiếp đời cõi hỗn mang

Đỏ tươi hy vọng tầm viễn kiến

Tím tình dâng hiến dáng thiên tran

Xanh ngàn lên nhé mầu khát vọng

Vàng cả hồn em thu chớm sang

***

ĐÔNG HÒA họa:

Lan Tím
(thủ nhất thanh)

Tím thẫm cành lan đẹp tuyệt vời

Tím đài hoa lượn giữa sương rơi

Tím môi người đến nghe thương gọi

Tím mắt ai mong gửi nhớ lời

Tím dấu đường về xa cuối ngõ

Tím vành trăng muộn tận phương trời

Tím rồi em hỡi đêm huyền diệu

Tím thẫm cành lan đẹp tuyệt vời

 

ĐÔNG HÒA họa:

 

 Tình giữa trời đông

            ...


Đỏ rực vầng son mọc phía đông

Đỏ theo mắt đợi buổi hừng đông

Đỏ hường đôi má màu hoa hạ

Đỏ tía khuôn nhà cảnh nắng đông

Đỏ níu tâm hồn ai vọng nguyệt

Đỏ vương tà áo kẻ chờ đông

Đỏ ơi có phải tim rướm máu

Đỏ thắm tình này gửi gió đông

***

Mời nghe BESAME MUCHO

 

More...

ĐAU VẪN LÀ ĐAU

By QWERTY

                                                   

 

 

                                                Tặng L.

Đã một lần anh đi qua đời tôi

Như gió thoảng qua vùng đồi hoang vắng

Một lần thôi mà tôi đứng lặng

Anh vô tình nào biết tôi đau...


Ngỡ thời gian rồi sẽ giúp quên mau

bởi có gì đâu để mà đau xót mãi

bởi tháng bởi năm có bao giờ đứng lại

bởi tôi đâu phải là người chỉ ôm một niềm đau.


Cuộc sống ngập tràn niềm vui và cả nỗi lo âu

Tôi mải miết theo dòng đời bất tận

Rồi bỗng đâu chiều nay thấy lòng ngùi ngậm

Lục tự đáy lòng mình mảnh ký ức xa xôi...

Đã từng là trời xanh là mây trắng là nắng đỏ là tất cả bên tôi

Sao giờ đây lại nhạt nhoà đến thế?

Tôi bỗng sợ cuộc đời dâu bể

Anh có được vui có được yên bình?

Rồi thẳm sâu giữa u tối lòng mình

tôi chợt nhận ra niềm đau oà vỡ

Cái thuở kiêu sa một thời thiếu nữ

Tôi đâu biết bây giờ đau vẫn là đau.

 

(Viết cho bạn - Thơ cũ post lại) 

-Moonlight Sonata - Beethoven-

More...

THƯ GỬI MẸ

By QWERTY

Mẹ ơi tháng 7 Vu lan lại đến rồi. Không phải tháng 7 H mới nhớ mẹ mà chỉ là trong những buổi chiều ảm đạm nghe mưa gió phương nam gầm gào ngoài cửa sổ... H thấy nhớ mẹ hơn thôi.

H nhớ ngôi nhà bé nhỏ của chúng ta dưới tán lá sầu đông. Những buổi trưa hè gió lào mang cát bỏng tạt ngang ô cửa mà nền nhà đất nện thì vẫn cứ mát lạnh. H chân đất chạy ngang chạy dọc mẹ bảo con gái mà đi chân đất làm sao có gót chân hồng.

H nhớ những ngày mưa dầm gió bấc dáng mẹ liêu xiêu đi về qua bờ đê lộng gió chiếc áo dạ mầu xanh cứ sau mỗi mùa đông lại bạc màu đi thêm một ít. Những sợ tóc mềm nhẹ như tơ của mẹ bay vương ngang mặt. Tóc mẹ vẫn chưa bạc phải không? Giờ đây một mình ở phương Nam hình ảnh mẹ vừa như ngay trước mắt vừa như thật xa xôi. Mẹ ơi H nhớ mẹ.

Mẹ có vui không hả mẹ? Những buổi chiều mưa có còn làm mẹ nao nao nhớ ngày thơ ấu cực khổ lội đồng trong rét mướt hay không? Vết bầm tím do một lần bắt cua bị rắn cắn trên ngón tay giữa của mẹ có còn ngứa ngáy mỗi khi trời trở lạnh hay không? Và những cơn đau ấy nữa những cơn đau ấy có hành hạ trái tim tội nghiệp của mẹ nữa không? Mẹ ơi ước chi những điều ấy không bao giờ xảy ra cho mẹ ước chi con lớn hơn để có thể sẻ chia cùng mẹ phần nào cái gánh nặng của cuộc sống và của những ký ức buồn. Cuốn sách con mua cho mẹ mẹ đã đọc xong chưa? Ôi những cuốn sách kho tàng của mẹ kho tàng duy nhất mẹ gom góp từ thời con gái trong suốt cuộc đời một giáo viên nghèo như mẹ để để lại cho con đã tan tành hết trong một lần mưa bão. Bây giờ con cũng đang gom góp những cuốn sách cho con mình. Là những cuốn sách thời thơ ấu mẹ cho con đọc chỉ có điều là sách con mua cho các cháu bây giờ in đẹp lắm bìa màu đẹp lắm không phải là những cuốn sách in giấy đen mỏng tang như xưa nữa. (Dù thế mà H với S cũng đã tranh nhau đọc. Buồn cười lắm bây giờ mỗi nhà có riêng một tủ sách mẹ ạ nhưng đầu sách thì hầu như giống nhau đều là những cuốn sách H và S đọc từ tủ sách của mẹ khi còn bé).

Mẹ mẹ có nhớ S không? Đã là một người đàn ông thực thụ mẹ ạ nhưng có lẽ sẽ vẫn luôn là con trai bé bỏng của mẹ phải không. Là đứa bé đen gầy cao nhỏng kéo chiếc xe ô tô làm bằng gỗ buộc vào đầu sợi dây chuối khô miệng bí bo bình bịch. Hay nhỉ thằng Tom cháu nội của mẹ cũng mê chơi ô tô lắm. Nằm xoài ra giữa nhà đẩy chiếc xe đồ chơi miệng cũng "gầm gừ" y như thế. Yêu lắm mẹ ạ. Nhưng Sơn hồi nhỏ thì trầm tư ít cười. Còn Tom thì lúc nào cũng tươi như hoa miệng cười yêu lắm. Cat chơi piano rất giỏi mê sách chẳng khác gì con hồi nhỏ Jie bướng bỉnh và đầy chính kiến của riêng mình Joe thì gầy nhẳng giống hệt cậu S. hồi bé Tom thì không có lời nào để tả hết vẻ đáng yêu. Ai nói giống ai thì nói L vẫn cứ bảo Tom giống ba mẹ ạ. Ôi H thật buồn cười mẹ vẫn hằng ngày ngắm các cháu của mẹ lớn khôn mà phải không mẹ.

Còn con ư? Con thế nào nhỉ? Mẹ ơi con nhớ mẹ khôn nguôi. Những đêm thâu ngồi dậy bên cửa sổ con cứ nghĩ không biết nơi mẹ bây giờ có lạnh lắm không? Cánh đồng ấy mùa này gió cứ gợn lăn tăn ngấn nước. Gió heo may về rồi mẹ nhỉ? Hèn chi mà lòng nghe cũng lạnh mẹ ơi. Nhìn mình trong gương soi mỗi ngày con lại thấy bóng mẹ nhiều hơn.Không phải là mái tóc đen dày khi mẹ chải không phải là đôi mắt tròn không phải là đôi bàn tay thon... bây giờ con thấy con trong hao gầy dáng mẹ trong đôi tay yếu ớt những sợi gân mờ trong sợi tóc gầy ngang trán. Năm tháng mà năm tháng làm hình hài phôi phai nhưng năm tháng không làm nguôi ngoai nỗi nhớ. Mẹ ơi con nhớ mẹ vô cùng người mẹ không bao giờ bạc tóc của con.

Ngày mai trong dòng người trôi dạt trên đường con lại cài cho mình một bông hồng trắng.

Con nhớ mẹ mẹ ơi.

 

 

More...