THƠ VIẾT SAU NGÀY LỄ

By QWERTY

Ký ức

- Tặng con gái lớp C  của cô -


Tháng năm dài rồi cũng sẽ qua đi

Sẽ đến một ngày con không còn bé nữa

Đến một ngày cây phượng già rực lửa

Sẽ chẳng làm con xao xuyến thẫn thờ...


Sẽ đến một ngày bạn bè xưa xa vắng

Đến một ngày bài học cũ lãng quên

Đến một ngày góc sân trường tắt nắng

Đến một ngày... cô cũng chẳng còn tên...


Chẳng trách con đâu cuộc đời dài rộng quá

Con bận đi bận hướng phía chân trời

Ký ức cũ mỏng mềm như chiếc lá

Con mang theo mình được đến bấy nhiêu thôi!

Chẳng trách con đâu con cứ đi về trước

Cô tin con sẽ chẳng chịu cúi đầu.

Lỡ có lúc trên đường đời lạc bước

Con hãy mỉm cười rồi sẽ dịu nỗi đau.


Và ký ức mỏng mềm như chiếc lá

Vẫn theo con xanh một khoảng trên đầu!

- Cô chủ nhiệm-

More...

HOA TRẮNG CHO EM

By QWERTY

Ngày lễ của cô sắp đến rồi đấy N.H. à. Ngày này năm ngoái nhà cô tràn ngập hoa hồng đỏ hoa lan tím hoa của học trò trường mình cũng tràn ngập hoa...

Năm nay có còn hoa không nhỉ? Bao nhiêu là hoa mọi người đã gửi cho em về bên ấy. Những bông hoa trắng tinh khôi như tuổi 20 của em những bông hoa trắng lạnh lùng ...

 

HOA TRẮNG CHO EM

 

Tôi gửi em một bông hoa trắng
Theo em đi về chốn xa xôi
Trời chớm đông trời vàng hoe nắng
Em tinh khôi em hóa mây trời...

 Tôi cứ nghĩ rồi có còn không nhỉ
Gió đầu đông từng ngọn lướt bên đời
Nghe ngùi ngậm đáy lòng tôi quá đỗi
Biết có còn không giọt nắng lưng trời...

 Chỉ có em chỉ có em đi mất
Trời cứ trong nắng gió cứ chan hòa
Áo trắng em cứ trắng nguyên dưới mộ
Mặc cuộc đời mặc năm tháng phôi pha...

 Tôi khóc em khóc thương em tuổi trẻ
Hai mươi năm hừng hực sống trong đời
Trách số kiếp sao nỡ nào oan nghiệt
Sao lạnh lùng đến thế với em tôi!

 Thôi em đi đi với vòng hoa trắng
Vòng hoa tang hay hoa cưới tình đầu!
Em đi nhé để xót người ở lại
Đi nốt con đường nhân thế sầu đau...

                    Khóc em học trò ngoan! Cô sẽ nhớ em nhiều lắm! 

 

 

More...

TÌNH YÊU NGHIỆT NGÃ

By QWERTY

 "Không có tình yêu nào bất hạnh. Có lẽ nào một điệu nhạc buồn nhất trên thế giới này lại không mang đến cảm giác hạnh phúc hay sao?" (Bunhin)


Nhưng tôi nói tình yêu là nghiệt ngã bạn chắc không tin...


Nó đã lấy đi của cô ấy một người bạn một người anh và cả một người thầy... Và có thể nó lấy luôn của cô những người xa lạ... Những người không quen cô gặp bên đường lẽ ra đã có thể cho cô hay cô cho họ một nụ cười ...

"Sao ta lại sầu muộn thế này? Tất cả những buồn vui này tất cả những thơ nhạc này chỉ là thoáng phù du thôi sao? Mình đã mất nhiều lần này lại mất.... Mất một cái gì đó không rõ ràng không rõ ràng mà lại làm mình đau thế chứ...  ̣̣̣̣̣́̀́̉̀̀́̉̀̉̀́̀̀̃́̀̀̀́́̀́̃̀̃̀̀̀̀́

Hồi là một cô bé mình có một người bạn. Học với mình từ lớp 4 chuyên Văn rồi trường chuyên cấp 2.. Nhỏ con mắt lúc nào cũng nhấp nháy trán lúc nào cũng cau cau lại làm như đang nghĩ suy gì đấy... Ngồi cùng bàn với mình những ngày học cấp 3... " Chị H chị phải vui lên. Chị làm người ta chết mất. Kìa..." Đấy là khi mình đau khổ với những suy nghĩ đầu đời.... "Cuộc đời chị có thể là cả một cuốn tiểu thuyết ngày nào đó chị sẽ được đọc tui hứa đó..." Nó mơ mộng và tràn trề văn chương. Trong những truyện ngắn nó gửi in có mình trong đó... " H đừng buồn nhé có mình đây..." Đó là khi mình bơ vơ một mình ở nơi xa lạ... Bao nhiêu Bao nhiêu buồn vui đều trút vào lòng nó... Rồi một ngày khi anh nói không đủ nhẫn nại để chờ mình:"H. ơi tôi đợi ngày này lâu  lắm rồi. H không nhớ là có tôi sao?..."̣̣̣̣̣̣̣̣̣̣̣̀́̀̀̉́́̃̀́̀̀̀̀́̉̀́́̀́̀̀̉̀́́̀́̀̀̀̀́̀̀́̀̀̀̀̀̀̀́

Và thế là mình mất một người bạn. Sao nó nhẫn tâm đến thế. Nó không biết là với mình nó là người bạn quý giá hơn tất cả mọi thứ sao? Trước tình bạn của nó cái thứ tình yêu mà nó tỏ bày thật chỉ là thứ vứt đi. Nó làm sao có thể yêu mình như anh được làm sao có thể làm mình đau khổ mong chờ làm sao có thể làm mình xót xa được mất làm sao có thể làm mình căm ghét chia xa... Thế là mình mất một người bạn. Ngày cưới m&igr