THƠ VIẾT SAU NGÀY LỄ

By QWERTY

Ký ức

- Tặng con gái lớp C  của cô -


Tháng năm dài rồi cũng sẽ qua đi

Sẽ đến một ngày con không còn bé nữa

Đến một ngày cây phượng già rực lửa

Sẽ chẳng làm con xao xuyến thẫn thờ...


Sẽ đến một ngày bạn bè xưa xa vắng

Đến một ngày bài học cũ lãng quên

Đến một ngày góc sân trường tắt nắng

Đến một ngày... cô cũng chẳng còn tên...


Chẳng trách con đâu cuộc đời dài rộng quá

Con bận đi bận hướng phía chân trời

Ký ức cũ mỏng mềm như chiếc lá

Con mang theo mình được đến bấy nhiêu thôi!

Chẳng trách con đâu con cứ đi về trước

Cô tin con sẽ chẳng chịu cúi đầu.

Lỡ có lúc trên đường đời lạc bước

Con hãy mỉm cười rồi sẽ dịu nỗi đau.


Và ký ức mỏng mềm như chiếc lá

Vẫn theo con xanh một khoảng trên đầu!

- Cô chủ nhiệm-

More...

HOA TRẮNG CHO EM

By QWERTY

Ngày lễ của cô sắp đến rồi đấy N.H. à. Ngày này năm ngoái nhà cô tràn ngập hoa hồng đỏ hoa lan tím hoa của học trò trường mình cũng tràn ngập hoa...

Năm nay có còn hoa không nhỉ? Bao nhiêu là hoa mọi người đã gửi cho em về bên ấy. Những bông hoa trắng tinh khôi như tuổi 20 của em những bông hoa trắng lạnh lùng ...

 

HOA TRẮNG CHO EM

 

Tôi gửi em một bông hoa trắng
Theo em đi về chốn xa xôi
Trời chớm đông trời vàng hoe nắng
Em tinh khôi em hóa mây trời...

 Tôi cứ nghĩ rồi có còn không nhỉ
Gió đầu đông từng ngọn lướt bên đời
Nghe ngùi ngậm đáy lòng tôi quá đỗi
Biết có còn không giọt nắng lưng trời...

 Chỉ có em chỉ có em đi mất
Trời cứ trong nắng gió cứ chan hòa
Áo trắng em cứ trắng nguyên dưới mộ
Mặc cuộc đời mặc năm tháng phôi pha...

 Tôi khóc em khóc thương em tuổi trẻ
Hai mươi năm hừng hực sống trong đời
Trách số kiếp sao nỡ nào oan nghiệt
Sao lạnh lùng đến thế với em tôi!

 Thôi em đi đi với vòng hoa trắng
Vòng hoa tang hay hoa cưới tình đầu!
Em đi nhé để xót người ở lại
Đi nốt con đường nhân thế sầu đau...

                    Khóc em học trò ngoan! Cô sẽ nhớ em nhiều lắm! 

 

 

More...

TÌNH YÊU NGHIỆT NGÃ

By QWERTY

 "Không có tình yêu nào bất hạnh. Có lẽ nào một điệu nhạc buồn nhất trên thế giới này lại không mang đến cảm giác hạnh phúc hay sao?" (Bunhin)


Nhưng tôi nói tình yêu là nghiệt ngã bạn chắc không tin...


Nó đã lấy đi của cô ấy một người bạn một người anh và cả một người thầy... Và có thể nó lấy luôn của cô những người xa lạ... Những người không quen cô gặp bên đường lẽ ra đã có thể cho cô hay cô cho họ một nụ cười ...

"Sao ta lại sầu muộn thế này? Tất cả những buồn vui này tất cả những thơ nhạc này chỉ là thoáng phù du thôi sao? Mình đã mất nhiều lần này lại mất.... Mất một cái gì đó không rõ ràng không rõ ràng mà lại làm mình đau thế chứ...  ̣̣̣̣̣́̀́̉̀̀́̉̀̉̀́̀̀̃́̀̀̀́́̀́̃̀̃̀̀̀̀́

Hồi là một cô bé mình có một người bạn. Học với mình từ lớp 4 chuyên Văn rồi trường chuyên cấp 2.. Nhỏ con mắt lúc nào cũng nhấp nháy trán lúc nào cũng cau cau lại làm như đang nghĩ suy gì đấy... Ngồi cùng bàn với mình những ngày học cấp 3... " Chị H chị phải vui lên. Chị làm người ta chết mất. Kìa..." Đấy là khi mình đau khổ với những suy nghĩ đầu đời.... "Cuộc đời chị có thể là cả một cuốn tiểu thuyết ngày nào đó chị sẽ được đọc tui hứa đó..." Nó mơ mộng và tràn trề văn chương. Trong những truyện ngắn nó gửi in có mình trong đó... " H đừng buồn nhé có mình đây..." Đó là khi mình bơ vơ một mình ở nơi xa lạ... Bao nhiêu Bao nhiêu buồn vui đều trút vào lòng nó... Rồi một ngày khi anh nói không đủ nhẫn nại để chờ mình:"H. ơi tôi đợi ngày này lâu  lắm rồi. H không nhớ là có tôi sao?..."̣̣̣̣̣̣̣̣̣̣̣̀́̀̀̉́́̃̀́̀̀̀̀́̉̀́́̀́̀̀̉̀́́̀́̀̀̀̀́̀̀́̀̀̀̀̀̀̀́

Và thế là mình mất một người bạn. Sao nó nhẫn tâm đến thế. Nó không biết là với mình nó là người bạn quý giá hơn tất cả mọi thứ sao? Trước tình bạn của nó cái thứ tình yêu mà nó tỏ bày thật chỉ là thứ vứt đi. Nó làm sao có thể yêu mình như anh được làm sao có thể làm mình đau khổ mong chờ làm sao có thể làm mình xót xa được mất làm sao có thể làm mình căm ghét chia xa... Thế là mình mất một người bạn. Ngày cưới mình nó không đến. Sau này T bảo nó không thể mang nước mắt đến ngày vui của mình nhưng nó có biết đâu  giọt nước mắt nó để lại cho tình bạn thì đến giờ vẫn chưa khô..."   ̣̣̣̣̣̣̣̣̣̀̀̃́́́́́̀́̀́́́̉̀̉́́̀̀́̉̀̉̀́̀́̉̀̀̀̉̀́̉̀̀́́̀́̉̀̀́́̀̀́̀̀́́̀̉́̉́̀̉̀́̀́̉̀̀́

Tình yêu nghiệt ngã chưa?  Lẽ ra giờ đây trong những lúc u buồn này cô vẫn có thể mượn của người ấy một bờ vai. Thế mà mất biệt ... Mười lăm năm sau gặp lại muốn chạy lại vỗ vai nó như ngày xưa mà lòng bảo rằng không thể nhìn đôi mắt không dám nhìn thẳng ấy cô biết là không thể...

Nên cô  run lên khi người nào đó tự dưng lại bày tỏ tình yêu... Lại mất nữa sao? Lại mất...

Phải lại mất...

"Anh ấy đến đây với một cái cặp đầy những bức thư không gửi rồi lại băm bổ rời khỏi đây với những bức thư ấy... Những bức thư có màu trắng của tuyết Xiberia... Anh ấy chạy khỏi đây như chạy nạn ấy. Mình có lỗi gì không? Không mình không có lỗi khi mình không thể như anh ấy muốn. Nhưng mình đã làm cho anh ấy phải đi bằng mọi giá..."Đi đâu cũng được miễn là rời khỏi nơi này..." Sao lại bẽ bàng thế nhỉ! Một người anh mình quý mến vô cùng... "Anh cảm ơn em nhờ có em mà anh có những cảm xúc thật đẹp. Bây giờ anh cất giữ những điều đó cho riêng mình vì em không cần đến..." Đã từng tin cậy dựa dẫm đã đanh đá nũng nịu như một cô em út thế mà 10 năm sau gặp lại thì không cả một nụ cười!

Một người anh một người bạn một người thày một em gái một người dưng...

Tình yêu không nghiệt ngã sao? Không nghiệt ngã sao khi mình không chấp nhận nó thì nó cũng lấy đi tất cả? 



 -Vnweblogs yêu quý Lãng Du đã phải nói lời tạm biệt mùa thu. Cảm ơn mọi người đến thăm những ngày LD đi vắng. LD lại phải đi nữa rồi. Chúc mọi người vui nhiều nhé. Hẹn gặp lại!-

More...

NĂM THÁNG LÃNG DU...

By QWERTY

Ngày này trước đây 5 tháng trên trang chủ của VNweblogs xuất hiện một bài viết với vỏn vẹn một câu: "Người mới đến ngó nghiêng một chút..."

Biết bao ân tình cái người mới đến ấy đã nhận được từ dạo ấy đến giờ.

Biết bao niềm an ủi cái người mới đến ấy đã có được từ những cái tên hư ảo những dòng chữ im ắng đến thế mà lại vang âm đến thế vang âm về tình người về yêu thương lãng mạn đau xót... Những nỗi đời.

Năm tháng ngắn ngủi trong cuộc đời một người không dài trong cõi đời hữu hạn nhưng là 5 tháng của vô tận những cảm xúc vô tận những khám phá vô tận những yêu thương...

Cái người mới đến ấy bây giờ đây chẳng biết nói gì hơn là một lời cảm tạ. Cảm ơn người anh đã đưa em tới đây cảm ơn em gái đã giúp xây nhà cho chị cảm ơn em trai đã theo chị suốt những cung bậc yêu hờn... Cảm ơn người đã tặng tôi những vần thơ...  Cảm ơn người đã cho tôi thêm một lần biết khóc... Cảm ơn thầy đã dạy em bay trong tưởng tượng...  Cảm ơn anh cho em những comment nương nhẹ thế... Cảm ơn chị cho em những yêu thương đằm thắm... Cảm ơn tất cả anh chị bạn bè...

Không thể nhắc đến tên ai bởi tất cả những cái tên ấy đều đang lần lượt lướt qua trong suy nghĩ của LD.  LD nhận ra những cái tên hư ảo ấy đã là một phần trong cuộc sống mình rồi. 

 Năm tháng .... Hình như mình đã không sống bằng thực mà sống bằng cảm xúc hư ảo lung linh.... Ôi!

 

VIẾT MẤY VẦN GỞI GIÓ...

 

Ta lại viết mấy vần thơ gởi gió 

Trong mênh mang nhung nhớ của trời chiều

Như từ thưở nhụy tàn hoa đỏ

Rụng cội cây đào ta nhặt gởi vào yêu...

 

Thơ gởi vào miền hư thực xa xăm

Trong nhòa nhạt ảo mờ yêu với hận 

Tha thiết lắm mà hững hờ lắm lắm

Cận kề bên mà vời vợi phù vân.

 

Biết làm sao lòng người thì vô định

Nhúm yêu đương san sẻ mấy cho vừa!

Nên ta viết mấy vần này gởi gió

Đợi một chiều ta khuất nẻo đường mưa...

 

và Ciao Lãng du lại phải đi rồi... 

 Bản nhạc mà Du yêu:

  

More...

ĐIÊN...

By QWERTY

 

 

 

 

 

 

 

 

 
Dang tay

tôi níu mây ngàn

Nguyên trinh một dải

phủ tràn xác thân

Hái sao

từ giữa sông Ngân

Sợi tình xâu chuỗi

tôi lần mân côi

Giữa dòng

nhặt nhánh rong trôi

xe dây lòi tói

buộc tôi buộc người

Dở dang

một mảnh hình hài

Khóa trong xiềng xích

đền đài ngả nghiêng

Cõi trần

tục

Cõi mơ

tiên

Cháy tôi trong

những vô biên

khát thèm...

 

(Nhân đọc thơ NT)

2008-08-24 

 

 

 

More...

MẮT XÍCH TÌNH YÊU của PHANDUNG

By QWERTY

 

 

 

Anh thơ thẩn cả chiều trên bãi cát

Mãi đi tìm ... nhưng đâu biết tìm chi

Sóng và sóng vẫn nô đùa như trẻ

Gió vờn mây lơi lả hát câu gì?

@

Cát và cát nằm phơi mình trong nắng

Có hạt nào còn thấm máu Mỵ Châu

Yêu rồi chết vì yêu ai nào tiếc!

Trọng Thuỷ bội tình Trọng Thuỷ tình si ...

@

Chút bọt biển vương gót giày nhóp nhép

Đang kể gì trong sâu thẳm niềm tin

Nàng Tiên Cá ngây thơ kiều diễm

Yêu là yêu đâu quản hoá ra gì!

@

Và biển nữa bao đời ru sóng

Sóng trẻ con sóng cứ mãi tìm bờ

Trong sâu thẳm nghìn trùng con nước

Chẳng bao giờ biển cảm thấy bơ vơ!

...

 Đọc những bài thơ viết vội không kịp nhìn lại không kịp đặt tựa đề  của PhanDung bao giờ cũng thấy bồi hồi xúc cảm. Chuyện cũ rồi ta yêu người nào kể người có yêu  lại ta không nhưng dưới câu chữ của PhanDung lại khiến mình xúc động.

Thương cho nàng Mỵ Châu "Yêu rồi chết vì yêu ai nào tiếc..."

Ngậm ngùi cho nàng tiên cá "Yêu là yêu đâu quản hóa ra gì..."

Và sóng bội tình cứ vươn về phí bờ xa mà biển chung tình thì vẫn ngàn đời miệt mài ru sóng...

Còn ta? Ta cứ dâng hiến nào biết còn gì sau hai chữ yêu thương? 

PhanDung ... mãi ngậm ngùi với triết lý yêu của vạn vật:

Sông dâng cả đời ngọt ngào cho biển

Biển đa tình hò hẹn với trăm sông!

Thấy chưa? Chuỗi mắt xích tình yêu này vô tận vô diệt lắm thay! 

 

More...

NGÀY ĐẦY NƯỚC MẮT...

By QWERTY

Có những ngày buồn không biết tại sao... Nước mắt như sóng xô đến hết đợt này rồi đợt khác... Đôi khi nghĩ mình như nàng Thúy khéo dư nước mắt khóc đời người ta... Người ta hay mình thế nhỉ? Không biết nữa.

2 giờ sáng mới đi ngủ với một dư âm thật buồn. Rồi mơ... Rồi thấy lại cái giấc mơ muôn thủa ấy mơ không biết bao nhiêu lần rồi. Con đường âm u dài như vô cùng tận chiếc áo lụa trắng mỏng manh mình mặc từ hồi 17 tuổi tan nát từ thủa nào rồi nhưng trong giấc mơ thì vẫn mỏng manh như thế vẫn quấn quýt đôi bắp chân mỗi khi mình bước đi như thế. Bàn chân trần bàn chân trần... lạnh lẽo và bé nhỏ. Đi tìm một cái gì đó mờ nhạt tận cuối con đường vô tận...

Mơ quen đi rồi tỉnh dậy cũng không còn thắc mắc.

Nhưng hôm qua tỉnh dậy với những giọt nước mắt nóng. Nóng lắm. Khóc cho người trong giấc mơ đâu phải là mình. Không phải là mình! Trong giấc mơ đêm qua mình nhìn thấy đôi mắt của cô ấy đôi mắt ngấn đầy oán hận... Không phải là mình mình không thể tự nhìn thấy mắt mình được và mắt mình cũng chẳng oán hận ai... Gọi mà cô ấy không quay lại cô ấy đi với chiếc áo lụa trắng của mình... Rồi khóc.

Thế là mở đầu một ngày của nước mắt...

"Cô ơi sao cô bỏ con?" Đừng nữa các con cố lên đừng khóc nữa cô vẫn ở bên các con mà. Hư quá làm cô phải khóc rồi."

Ôi những đứa con gái 16 tuổi! Sao lại ủy mị thế kia! Hai năm qua đã thương yêu chúng quá nhiều đã làm người mẹ dịu hiền của chúng Chúng hư không trách phạt tuổi mới lớn cần phải khám phá mà cười với niềm vui của chúng khóc với u buồn của chúng... Những chớm nở đầu đời những e ấp băn khoăn... Bây giờ phải để chúng cho người khác... Ôm chặt từng đứa vào lòng mà đau xót vì cảm nhận được nỗi hoang mang của chúng.

Buồn quá. Giá như người lớn biết nâng niu trẻ con hơn! 

Nước mắt cũng như sóng xô đến đợt này đến đợt khác... 

Sao lại thế nhỉ sao lại thế? Sao lại phải u buồn như thế chứ ...

...... (Xóa đi vì không muốn phiền lòng bè bạn)

 Sao lại thế? Sao lại thế chứ!  Mình đâu có làm gì nên tội.

Chỉ muốn đi qua đời nhẹ như chiếc lá rơi...

Hết rồi... nước mắt.

Chợt nhớ lại câu hát ngày xưa hay hát:

"Que sera sera...

Whatever will be will be 

The future s not our to see

Que sera sera... "

 -Conflick/ Love Story-

 

More...

AI CÓ NỬA GIẤC MƠ? (Lãng Du)

By QWERTY

 

                 Nàng thấy mình đứng giữa một nơi xa lạ mờ ảo như có như không... Rừng cây thẫm tối thảm lá rụng thi thoảng ánh lên màu vàng thu thế mà những ngọn cây thì lại như mất hút vào một nơi vô tận nào đó trên bầu trời màu tím thẫm...

         Nơi nàng đứng là một con đường nhỏ. Không biết con đường dẫn về đâu. Ở cuối con đường nàng chỉ thấy một màn sương mờ ảo.  Mờ ảo nhưng lại quyến rũ lạ kỳ. Nàng chưa kịp nghĩ sẽ làm gì thì đôi chân trần bé nhỏ của nàng đã đặt những bước dè dặt trên con đường giá lạnh. Đôi tay kéo nhẹ tà chiếc áo lụa mỏng manh nàng đi như kẻ mộng du...

      Con đường nhỏ xuyên qua những rặng cây thấp âm u. Nàng cảm thấy lòng quặn lại trong một dự cảm nào đó. Nàng không biết nàng chỉ thấy mình phải hối hả đi về cuối con đường ấy. Hình như ở đó có điều mà nàng đang đợi điều mà nàng khao khát. Rừng cây đã hoàn toàn tối trong một màu tím đậm đặc. Bỗng nhiên nàng thấy mình đang đứng trước một người... Chẳng một chút ngạc nhiên nào cứ như thể nàng biết phải là người ấy. Người ấy đứng đấy yên lặng chăm chú như thể đã đứng đấy để đợi nàng từ thuở nào rồi. Gương mặt bí ẩn chiếc áo sơ mi hờ hững...  Nàng thấy tim mình đập lên một nhịp khác thường. Phải mọi việc phải là như vậy. Nàng đã thổn thức hàng đêm với những hình dung những suy tưởng những băn khoăn về một người thơ... Nàng đã tưởng như mình cháy lên vì những khao khát mơ hồ... Thế thì bây giờ trước người ấy có gì ngạc nhiên đâu cơ chứ. Người đang đứng đấy chậm rãi giơ tay ra. Không nói gì nên nàng hiểu nàng phải đưa tay cho chàng nắm. Nàng đưa bàn tay với những ngón run rẩy của mình ra kỳ lạ là nàng vừa như thấy tay mình trong tay người cũng vừa như không. Rồi nàng cứ thế mà đi theo người ấy. Con đường họ đi càng lúc càng mờ ảo. Đến một lúc nàng chợt nhận ra tất cả những chuyện này thật khó mà giải thích... Nàng đứng lại. Người ấy quay lại nhìn nàng. Nàng đang muốn thoát ra khỏi chuyện này bởi vì nó có vẻ mơ hồ quá.

      Bỗng nhiên người ấy đến bên nàng nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng. Nhẹ nhàng đến khó tin và sự tin cậy của nàng đối với người ấy cũng thật khó tin. Nàng xưa nay vốn là một người cố thủ trong cái vỏ ốc an bình của chính mình. Nàng nhắm mắt và cảm nhận đôi môi người ấy đặt lên khóe mắt nàng. Bỗng nhiên nàng cảm thấy dưới chân lạnh buốt. Nàng nhìn xuống và kinh hoàng nhận thấy chỗ hai người đang đứng là nước là một lòng suối với những tảng đá xanh rêu nước đang luồn qua những ngón chân nàng chảy chan hòa khắp xung quanh. Nàng vội vã quay lại rồi lại vội vã ngoái nhìn... người ấy vẫn đứng đấy. Nàng vùng vẫy nhưng không thể̉ thoát ra khỏi làn nước buốt. Tuyệt vọng nàng giơ tay ra như để gọi người ấy. Cất tiếng trầm trầm và nhẹ như gió thoảng người ấy nói: "Em chờ đây nhé anh sẽ quay lại. Anh chỉ viết thêm một bài thơ thôi..."

...

      Nàng choàng dậy... Bực mình thế đang hay lại thơ với thẩn gì đây... Một tia chớp lóe lên rạch ngang bầu trời. Rừng thu tan biến. Trời mưa... Ô cửa sổ tối qua khi đi ngủ nàng quên khép lại nên nước mưa đang tràn qua vết lõm của khung cửa men tường và chảy dàn lên chân nàng. Té ra là một giấc mơ. Nhưng sao nàng vẫn cảm thấy cái dư vị khó tả của hình ảnh một người để lại cho nàng cảm thấy sự ấm áp của vòng tay ôm cảm thấy sự bỏng rát của nụ hôn còn nơi khóe mắt. Nàng chợt thấy đau. Tiếc một giấc mơ dang dở. Bài thơ ấy... ra sao nhỉ?

      Chợt nhớ lại cô bạn hồi thơ bé nói với nàng rằng hễ khi nào mơ xong tỉnh dậy mình xoay gối đi thì người mình mơ thấy cũng sẽ mơ một giấc mơ giống như mình vậy...  Nàng xoay mình trở chiếc gối lại và thì thầm... Ngủ đi.

      Hôm nay nàng nhắn tin lên Weblogs: " Có ai mơ một giấc mơ như thế xin gọi cho tôi..."

 

........Hehe nàng này bị mộng du!

(Trời đất tui định viết chuyện cười cuối cùng thành truyện liêu trai!) 

 


 

More...