MỘT LẦN VÀ MÃI MÃI - CHƯƠNG 5 (không dành cho em bé!)

By QWERTY

Oài today i have too many things to do. And very often when i have such a lot of things to do i don t know where to begin and what to do and ... why to survive... Hehe.. so i QUIT! and enjoy my rebellion!

Chapter Five

Ánh mặt trời tràn vào phòng qua những ô cửa sổ mở và làn gió nhẹ thổi vào nhẹ nhàng ve vuốt khuôn mặt Victoria. Đâu đó dưới kia tiếng vó ngựa lóc cóc trên con đường lát đá và hai chú chim cùng đậu xuống trên bậu cửa sổ chí choé cãi nhau về chủ quyền lãnh thổ. Tiếng liếp chiếp giận dữ của chúng chậm chạp xuyên thấu giấc ngủ mê của Victoria đưa nàng ra khỏi giấc mơ quê nhà hạnh phúc.

Vẫn đang nửa mê nửa tỉnh nàng quay người nằm sấp lại vùi mặt vào trong gối. Thay vì chất vải ram ráp phủ lên chiếc gối của nàng ở nhà và mùi xà phòng mùi nắng má nàng gặp phải vải lụa trơn tru. Mơ hồ nhận thấy rằng nàng không phải đang nằm trên chiếc giường của mình và mẹ đang ở dưới nhà lo bữa sáng Victoria nhắm chặt mắt lại cố lấy lại những giấc mơ bình yên của nàng nhưng đã quá muộn rồi. Miễn cưỡng nàng quay đầu lại và mở choàng đôi mắt.

Trong ánh sáng rực rỡ giữa buổi sáng nàng nhìn lên những tấm rèm màu xanh và bạc bao quanh giường nàng như là một cái kén bằng lụa và tâm trí nàng bỗng dưng bừng tỉnh. Nàng đang ở Wakefield Park. Nàng đã ngủ một mạch qua đêm.

Gạt món tóc bù xù ra khỏi mắt nàng kéo mình ngồi dậy và dựa ra sau gối.

"Buổi sáng tốt lành thưa cô " Ruth nói. Cô đang đứng ở phía bên kia giường.

Victoria nén một tiếng kêu sửng sốt.

"Cháu không định làm cô giật mình " cô hầu bé nhỏ vội vã xin lỗi "nhưng mà Tôn ông đang ở dưới nhà và ông bảo hỏi cô có muốn ăn sáng cùng ông không."

Phấn chấn vì cái tin người bác họ công tước của nàng thực sự muốn gặp nàng Victoria hất tung tấm chăn ra.

"Cháu đã là phẳng váy áo cho cô rồi " Ruth nói và mở tủ áo ra. "Cô muốn mặc chiếc nào ạ?"

Victoria chọn chiếc đẹp nhất trong 5 chiếc-một chiếc áo dài vải mut xơ lin màu đen cổ vuông cắt trễ được tô điểm bằng những bông hồng trắng nhỏ xíu mà nàng đã cẩn thận thêu vào hai tay áo và suốt đường gấu váy trong cuộc hành trình dằng dặc. Từ chối đề nghị giúp mặc áo của Ruth Victoria kéo chiếc váy phủ lên váy lót và thắt giải lưng rộng màu đen quanh eo nàng.

Trong khi Ruth xếp giường và thu dọn căn phòng không một tì vết lại Victoria ngồi vào chiếc ghế trước bàn trang điểm và chải mái tóc của nàng. "Tôi đã sẵn sàng " nàng bảo với Ruth khi nàng đứng dậy mắt nàng sáng lên hy vọng và đôi má rực lên màu hồng mạnh khoẻ. "Cô có thể cho tôi biết tìm... ờ... Tôn ông ở đâu không?"

Chân Victoria bước ngập trong tấm thảm đỏ dày khi Ruth dẫn nàng đi xuống theo chiếc cầu thang cẩm thạch uốn cong và băng qua tiền sảnh đến chỗ hai người hầu đang đứng canh bên hai cánh cửa gỗ gụ chạm khắc tinh xảo. Trước khi nàng có đủ thì giờ để thở ra một hơi lấy lại bình tĩnh người hầu đẩy cánh cửa mở ra không một tiếng động và Victoria thấy mình bước vào một căn phòng có lẽ là dài đến 90 feet chính giữa là một chiếc bàn gụ nằm dưới ba chùm đèn treo với những chuỗi pha lê rủ xuống. Mới đầu nàng nghĩ căn phòng trống không khi nàng đưa mắt nhìn những chiếc ghế lưng cao bọc nhung màu hoàng kim xếp hai bên chiếc bàn dài dằng dặc. Và sau đó nàng nghe tiếng sột soạt của những tờ giấy phát ra từ chiếc ghế ở đầu bàn. Không thể nhìn thấy người ngồi trong đó nàng bước chầm chậm vòng sang một bên và dừng lại. "Buổi sáng tốt lành " nàng dịu dàng nói.

Mái đầu của Charles ngoảnh lên và ông nhìn nàng mặt ông trở nên tái nhợt. "Ôi Chúa toàn năng!" ông thở ra và chậm rãi đứng dậy ông đăm đăm nhìn cô gái trẻ đẹp một cách kỳ lạ trước mặt ông. Ông nhìn thấy Katherine chính xác như cái cách mà nàng xuất hiện bao nhiêu năm trước. Đẹp xiết bao đáng yêu xiết bao ông nhớ lại khuôn mặt đẹp không thể tin nổi với cặp lông mày cong quyến rũ đôi mi dày viền lấy cặp mắt màu xanh ngọc bích mở to lóng lánh. Ông nhận ra khuôn miệng cười mềm mại đó cánh mũi nhỏ thanh tú đó vết lõm nhỏ mê hoặc trên chiếc cằm bướng bỉnh đó và mái tóc dày rực rỡ một màu vàng-đỏ cuồn cuộn tuôn xuống đôi bờ vai đó.

Để tay trái lên lưng ghế để làm mình bình tâm lại ông chìa bàn tay phải run rẩy của mình về phía nàng. "Katherine-" ông thì thầm.

Victoria ngập ngừng đặt tay mình vào lòng bàn tay mở ra của ông và những ngón tay dài của ông xiết chặt quanh tay nàng. "Katherine " ông lại thầm thì khản đục và Victoria nhìn thấy ánh lấp lánh của những giọt lệ trong đôi mắt ông.

"Tên mẹ con là Katherine " nàng dịu dàng nói.

Nắm tay ông thắt chặt trên tay nàng gần như là đau đớn. "Vâng " ông thì thầm. Ông đằng hắng và giọng ông trở nên bình thường hơn. "Vâng chắc chắn rồi " ông nói và lắc đầu như là để xua tan điều đó. Ông cao một cách đáng ngạc nhiên và rất gầy với đôi mắt màu nâu lục đang nhìn ngắm nét mặt nàng trong từng chi tiết. "Như thế là " ông nhanh nhẹn nói "con là con gái của Katherine."

Victoria gật đầu không chắc chắn lắm là nên hiểu ông như thế nào. "Tên con là Victoria."

Một nỗi đau đớn kỳ dị sáng lên trong mắt ông. "Ta là Charles Victor Fielding."

"Con - con hiểu " nàng lầm bầm.

"Không " ông nói. "Con không thể hiểu." ông mỉm cười một nụ cười dịu dàng lấy đi bớt của ông hàng chục tuổi. "Con không hiểu tí nào." Và rồi không báo trước ông ôm nàng vào lòng trong một vòng tay thật chặt. "Chào mừng con đã về nhà nào con " ông nói bằng giọng nghẹn ngào cảm xúc khi ông vỗ vỗ sau lưng nàng và lại ôm nàng thật chặt. "Chào mừng." Và Victoria cảm thấy kỳ cục như là nàng đã về nhà thật sự.

Ông buông nàng ra với một nụ cười ngượng ngập và kéo một chiếc ghế ra cho nàng. "Chắc con phải đói ngấu rồi. O Malley!" ông nói với anh người hầu đang chôn chân cạnh chiếc bàn chất đầy những chiếc đĩa bạc đậy kín bên cạnh tường. "Chúng tôi chết đói cả rồi."

"Vâng Tôn ông " Anh hầu nói quay qua một bên và bắt đầu don ra hai chiếc đĩa.

"Ta thành tâm xin lỗi vì đã không cho xe đến chờ con khi con đến " Charles nói. "Ta chả bao giờ lại mơ là là con lại đến sớm thế- tàu từ Mỹ thường đến muôn ta nghe nói thế. Nào vật con đi đường bình an chứ?" ông hỏi nàng trong khi người hầu đặt chiếc đĩa đầy trứng khoai tây cật thịt jam bông và những ổ bánh kiểu Pháp giòn tan trước mặt nàng.

Victoria nhìn dãy dao nĩa mạ vàng hai bên đĩa của nàng và thầm cầu nguyện biết ơn người mẹ của nàng vì đã dạy cho nàng và Dorothy biết cách sử dụng đúng đắn cho mỗi loại. "Vâng một chuyến đi rất dễ chịu ạ " nàng mỉm cười trả lời rồi nói thêm với một chút e lệ rụt rè "-thưa Tôn ông."

"Lạy trời " Charles tủm tỉm nói "Ta không nghĩ là chúng ta cần phải long trọng như thế. Nếu vậy thì ta sẽ phải gọi con là Nữ công tước Langston hay Công nương Victoria. Ta không thích thế chút nào con biết không - Ta thích gọi ta là ‘Bác Charles còn con là Victoria hơn. Con thấy sao?"

Victoria thấy mình đáp lại sự nồng hậu của ông bằng sự thương mến đã ăn sâu trong trái tim nàng. "Con thích thế lắm. Con chắc là sẽ chẳng bao giờnhớ trả lờikhi được gọi là Nũ công tước Langston-dù đó là ai-và Công nương Victoria nghe cũng chẳng giống con tí nào."

Charles nhìn nàng một cách kỳ lạ khi ông trải khăn ăn lên đùi. "Nhưng con là cả hai người đó. Mẹ con là con gái độc nhất của Bá tước và nữ công tước Langston. Họ mất khi mẹ con còn nhỏ nhưng tước hiệu của họ là tước hiệu gốc Scotland và nó được chuyển cho mẹ con. Con là con gái đầu của bà ấy; vì thế tước hiệu ấy bây giờ là của con."

Đôi mắt xanh của Victoria lấp lánh v