[Cho người trăm năm...
]
19 September, 2008 08:14
ĐỐI KHÚC

Em trở thức, còn anh tìm giấc ngủ
Ngày bên em, mây trắng phủ địa cầu
Cành lá ướt giọt sương buồn úa rũ
Biết là sương hay nước mắt mùa ngâu? ...
Em trở thức, còn anh tìm giấc ngủ
Đêm bên anh, sóng vỗ rạn chân trời
Sao khuya lạc giấc mơ anh vời vợi
Biết là sao hay giọt nhớ vừa rơi?
Em trở thức, còn anh tìm giấc ngủ
Giữa hai ta là một nửa tinh
cầu
Vầng trăng mọc hay là vầng trăng lặn
Biết bao giờ mới thức ngủ
cùng nhau?
(20/4/08- Sinh nhật Capt.)
[Thơ cho bạn cũ
]
04 September, 2008 15:43
CÔ LẺ
Vương vấn
Tình đã phai rồi, tan ước mơ
Đường yêu, trái nẻo, hết mong chờ
Gió thu gọi nắng ,mang niềm nhớ
Mây hạ chờ mưa ,vọng hững hờ
Hờn trách, vì đâu ,đành cách trở
Thở than, bởi đó, chịu ơ thờ
Ái ân, chiều ấy, còn vương vấn
Gặp gỡ bên đời ,chạnh ngẫn ngơ
Ngọc Thanh
bài hoạ
CÔ LẺ
Một bóng đi tìm cuối giấc mơ
Sông xưa bến cũ có ai chờ
Bên dòng nước bạc bèo tan tác
Dưới bóng trăng suông dế khóc hờ
Chiếc lá lìa cành còn vọng tưởng
Cánh chim xa xứ vẫn tôn thờ
Mênh mang nhân thế ta cô lẻ
Ôm khối tình nồng mãi ngẩn ngơ….
- Lãng Du-
[VIẾT VẨN VƠ
]
30 August, 2008 17:05
TÌNH YÊU NGHIỆT NGÃ
"Không có tình yêu nào bất hạnh. Có lẽ nào một điệu nhạc buồn nhất trên thế giới này lại không mang đến cảm giác hạnh phúc hay sao?" (Bunhin)
Nhưng tôi nói tình yêu là nghiệt ngã, bạn chắc không tin...
Nó đã lấy đi của cô ấy một người bạn, một người anh, và cả một người thầy... Và có thể, nó lấy luôn của cô những người xa lạ... Những người không quen cô gặp bên đường, lẽ ra đã có thể cho cô, hay cô cho họ, một nụ cười ...
"Sao ta lại sầu muộn thế này? Tất cả những buồn vui này, tất cả những thơ nhạc này chỉ là thoáng phù du thôi sao? Mình đã mất nhiều, lần này lại mất.... Mất một cái gì đó không rõ ràng, không rõ ràng mà lại làm mình đau thế chứ... ̣̣̣̣̣́̀́̉̀̀́̉̀̉̀́̀̀̃́̀̀̀́́̀́̃̀̃̀̀̀̀́
Hồi là một cô bé, mình có một người bạn. Học với mình từ lớp 4 chuyên Văn, rồi trường chuyên cấp 2.. Nhỏ con, mắt lúc nào cũng nhấp nháy, trán lúc nào cũng cau cau lại làm như đang nghĩ suy gì đấy... Ngồi cùng bàn với mình những ngày học cấp 3... " Chị H, chị phải vui lên. Chị làm người ta chết mất. Kìa..." Đấy là khi mình đau khổ với những suy nghĩ đầu đời.... "Cuộc đời chị có thể là cả một cuốn tiểu thuyết, ngày nào đó, chị sẽ được đọc, tui hứa đó..." Nó mơ mộng và tràn trề văn chương. Trong những truyện ngắn nó gửi in, có mình trong đó... " H, đừng buồn nhé, có mình đây..." Đó là khi mình bơ vơ một mình ở nơi xa lạ... Bao nhiêu Bao nhiêu buồn vui đều trút vào lòng nó... Rồi một ngày, khi anh nói không đủ nhẫn nại để chờ mình:"H. ơi, tôi đợi ngày này lâu lắm rồi. H không nhớ là có tôi sao?..."̣̣̣̣̣̣̣̣̣̣̣̀́̀̀̉́́̃̀́̀̀̀̀́̉̀́́̀́̀̀̉̀́́̀́̀̀̀̀́̀̀́̀̀̀̀̀̀̀́
Và thế là mình mất một người bạn. Sao nó nhẫn tâm đến thế. Nó không biết là với mình, nó là người bạn quý giá hơn tất cả mọi thứ sao? Trước tình bạn của nó, cái thứ tình yêu mà nó tỏ bày thật chỉ là thứ vứt đi. Nó làm sao có thể yêu mình như anh được, làm sao có thể làm mình đau khổ mong chờ, làm sao có thể làm mình xót xa được mất, làm sao có thể làm mình căm ghét chia xa... Thế là mình mất một người bạn. Ngày cưới mình nó không đến. Sau này T bảo nó không thể mang nước mắt đến ngày vui của mình, nhưng nó có biết đâu giọt nước mắt nó để lại cho tình bạn thì đến giờ vẫn chưa khô..." ̣̣̣̣̣̣̣̣̣̀̀̃́́́́́̀́̀́́́̉̀̉́́̀̀́̉̀̉̀́̀́̉̀̀̀̉̀́̉̀̀́́̀́̉̀̀́́̀̀́̀̀́́̀̉́̉́̀̉̀́̀́̉̀̀́
Tình yêu nghiệt ngã chưa? Lẽ ra giờ đây, trong những lúc u buồn này, cô vẫn có thể mượn của người ấy một bờ vai. Thế mà mất biệt ... Mười lăm năm sau gặp lại, muốn chạy lại vỗ vai nó như ngày xưa, mà lòng bảo rằng không thể, nhìn đôi mắt không dám nhìn thẳng ấy, cô biết là không thể...
Nên cô run lên khi người nào đó tự dưng lại bày tỏ tình yêu... Lại mất nữa sao? Lại mất...
Phải, lại mất...
"Anh ấy đến đây với một cái cặp đầy những bức thư không gửi, rồi lại băm bổ rời khỏi đây với những bức thư ấy... Những bức thư có màu trắng của tuyết Xiberia... Anh ấy chạy khỏi đây như chạy nạn ấy. Mình có lỗi gì không? Không, mình không có lỗi khi mình không thể như anh ấy muốn. Nhưng mình đã làm cho anh ấy phải đi bằng mọi giá..."Đi đâu cũng được, miễn là rời khỏi nơi này..." Sao lại bẽ bàng thế nhỉ! Một người anh mình quý mến vô cùng... "Anh cảm ơn em, nhờ có em mà anh có những cảm xúc thật đẹp. Bây giờ anh cất giữ những điều đó cho riêng mình, vì em không cần đến..." Đã từng tin cậy, dựa dẫm, đã đanh đá, nũng nịu như một cô em út, thế mà 10 năm sau gặp lại thì không cả một nụ cười!
Một người anh, một người bạn, một người thày, một em gái, một người dưng...
Tình yêu không nghiệt ngã sao? Không nghiệt ngã sao khi mình không chấp nhận nó thì nó cũng lấy đi tất cả?
-Vnweblogs yêu quý, Lãng Du đã phải nói lời tạm biệt mùa thu. Cảm ơn mọi người đến thăm những ngày LD đi vắng. LD lại phải đi nữa rồi. Chúc mọi người vui nhiều nhé. Hẹn gặp lại!-
[VIẾT VẨN VƠ
]
28 August, 2008 06:12
NĂM THÁNG LÃNG DU...
Ngày này trước đây 5 tháng, trên trang chủ của VNweblogs xuất hiện một bài viết với vỏn vẹn một câu: "Người mới đến ngó nghiêng một chút..."
Biết bao ân tình cái người mới đến ấy đã nhận được từ dạo ấy đến giờ.
Biết bao niềm an ủi cái người mới đến ấy đã có được từ những cái tên hư ảo, những dòng chữ im ắng đến thế mà lại vang âm đến thế , vang âm về tình người, về yêu thương, lãng mạn, đau xót... Những nỗi đời.
Năm tháng ngắn ngủi trong cuộc đời một người , không dài trong cõi đời hữu hạn, nhưng là 5 tháng của vô tận những cảm xúc, vô tận những khám phá, vô tận những yêu thương...
Cái người mới đến ấy, bây giờ đây chẳng biết nói gì hơn là một lời cảm tạ. Cảm ơn người anh đã đưa em tới đây, cảm ơn em gái đã giúp xây nhà cho chị, cảm ơn em trai đã theo chị suốt những cung bậc yêu hờn... Cảm ơn người đã tặng tôi những vần thơ... Cảm ơn người đã cho tôi thêm một lần biết khóc... Cảm ơn thầy đã dạy em bay trong tưởng tượng... Cảm ơn anh cho em những comment nương nhẹ thế... Cảm ơn chị cho em những yêu thương đằm thắm... Cảm ơn tất cả anh chị, bạn bè...
Không thể nhắc đến tên ai, bởi tất cả những cái tên ấy đều đang lần lượt lướt qua trong suy nghĩ của LD. LD nhận ra những cái tên hư ảo ấy đã là một phần trong cuộc sống mình rồi.
Năm tháng .... Hình như mình đã không sống bằng thực, mà sống bằng cảm xúc hư ảo, lung linh.... Ôi!

VIẾT MẤY VẦN GỞI GIÓ...
Ta lại viết mấy vần thơ gởi gió
Trong mênh mang nhung nhớ của trời chiều
Như từ thưở nhụy tàn hoa đỏ
Rụng cội cây đào ta nhặt gởi vào yêu...
Thơ gởi vào miền hư thực xa xăm
Trong nhòa nhạt ảo mờ yêu với hận
Tha thiết lắm mà hững hờ lắm lắm
Cận kề bên mà vời vợi phù vân.
Biết làm sao lòng người thì vô định
Nhúm yêu đương san sẻ mấy cho vừa!
Nên ta viết mấy vần này gởi gió
Đợi một chiều ta khuất nẻo đường mưa...

và, Ciao, Lãng du lại phải đi rồi...
Bản nhạc mà Du yêu:
[Cho người trăm năm...
]
26 August, 2008 22:48
VẤN TÌNH...

Bao nhiêu yêu là đủ?
Cho một lần ta qua
Trần gian bao la thế
Ta như giọt mưa sa...
Bao nhiêu yêu là đủ
Tóc đan cài mây mưa
Môi chạm hờ mắt gió
Da gợi miền trăng thưa...
Bao nhiêu yêu là đủ
Ta hóa thành hư không
Nhân gian thành tuyệt địa
Chôn khát vọng mênh mông...
Bao nhiêu yêu là đủ
Để tận cùng bơ vơ
Người xa xôi vạn dặm
Về ngang qua ngõ chờ...
[VIẾT VẨN VƠ
]
24 August, 2008 06:10
ĐIÊN...

Dang tay
tôi níu mây ngàn
Nguyên trinh một dải
phủ tràn xác thân
Hái sao
từ giữa sông Ngân
Sợi tình xâu chuỗi
tôi lần mân côi
Giữa dòng
nhặt nhánh rong trôi
xe dây lòi tói
buộc tôi buộc người
Dở dang
một mảnh hình hài
Khóa trong xiềng xích
đền đài ngả nghiêng
Cõi trần
tục
Cõi mơ
tiên
Cháy tôi trong
những vô biên
khát thèm...
(Nhân đọc thơ NT)
2008-08-24
[VIẾT VẨN VƠ
]
23 August, 2008 17:15
MẮT XÍCH TÌNH YÊU của PHANDUNG
Anh thơ thẩn cả chiều trên bãi cát
Mãi đi tìm ... nhưng đâu biết tìm chi
Sóng và sóng vẫn nô đùa như trẻ
Gió vờn mây lơi lả hát câu gì?
@
Cát và cát nằm phơi mình trong nắng
Có hạt nào còn thấm máu Mỵ Châu
Yêu rồi chết vì yêu ai nào tiếc!
Trọng Thuỷ bội tình, Trọng Thuỷ tình si ...
@
Chút bọt biển vương gót giày nhóp nhép
Đang kể gì trong sâu thẳm niềm tin
Nàng Tiên Cá ngây thơ, kiều diễm
Yêu là yêu, đâu quản hoá ra gì!
@
Và biển nữa, bao đời ru sóng
Sóng trẻ con, sóng cứ mãi tìm bờ
Trong sâu thẳm nghìn trùng con nước
Chẳng bao giờ biển cảm thấy bơ vơ!
...
Đọc những bài thơ viết vội, không kịp nhìn lại, không kịp đặt tựa đề của PhanDung bao giờ cũng thấy bồi hồi xúc cảm. Chuyện cũ rồi, ta yêu người nào kể người có yêu lại ta không, nhưng dưới câu chữ của PhanDung lại khiến mình xúc động.
Thương cho nàng Mỵ Châu "Yêu rồi chết vì yêu ai nào tiếc..."
Ngậm ngùi cho nàng tiên cá "Yêu là yêu, đâu quản hóa ra gì..."
Và sóng bội tình cứ vươn về phí bờ xa, mà biển chung tình thì vẫn ngàn đời miệt mài ru sóng...
Còn ta? Ta cứ dâng hiến, nào biết còn gì sau hai chữ yêu thương?
PhanDung ... mãi ngậm ngùi với triết lý yêu của vạn vật:
Sông dâng cả đời ngọt ngào cho biển
Biển đa tình, hò hẹn với trăm sông!
Thấy chưa? Chuỗi mắt xích tình yêu này, vô tận vô diệt lắm thay!
[VIẾT VẨN VƠ
]
22 August, 2008 17:27
NGÀY ĐẦY NƯỚC MẮT...
Có những ngày buồn không biết tại sao... Nước mắt như sóng, xô đến hết đợt này rồi đợt khác... Đôi khi nghĩ mình như nàng Thúy, khéo dư nước mắt khóc đời người ta... Người ta hay mình thế nhỉ? Không biết nữa.
2 giờ sáng mới đi ngủ với một dư âm thật buồn. Rồi mơ... Rồi thấy lại cái giấc mơ muôn thủa ấy, mơ không biết bao nhiêu lần rồi. Con đường âm u, dài như vô cùng tận, chiếc áo lụa trắng mỏng manh mình mặc từ hồi 17 tuổi, tan nát từ thủa nào rồi nhưng trong giấc mơ thì vẫn mỏng manh như thế, vẫn quấn quýt đôi bắp chân mỗi khi mình bước đi như thế. Bàn chân trần, bàn chân trần... lạnh lẽo và bé nhỏ. Đi tìm một cái gì đó mờ nhạt tận cuối con đường vô tận...
Mơ quen đi rồi, tỉnh dậy cũng không còn thắc mắc.
Nhưng hôm qua, tỉnh dậy với những giọt nước mắt nóng. Nóng lắm. Khóc cho người trong giấc mơ, đâu phải là mình. Không phải là mình! Trong giấc mơ đêm qua, mình nhìn thấy đôi mắt của cô ấy, đôi mắt ngấn đầy oán hận... Không phải là mình, mình không thể tự nhìn thấy mắt mình được, và mắt mình cũng chẳng oán hận ai... Gọi mà cô ấy không quay lại, cô ấy đi với chiếc áo lụa trắng của mình... Rồi khóc.
Thế là mở đầu một ngày của nước mắt...
"Cô ơi sao cô bỏ con?" Đừng nữa các con, cố lên, đừng khóc nữa, cô vẫn ở bên các con mà. Hư quá, làm cô phải khóc rồi."
Ôi những đứa con gái 16 tuổi! Sao lại ủy mị thế kia! Hai năm qua đã thương yêu chúng quá nhiều, đã làm người mẹ dịu hiền của chúng, Chúng hư không trách phạt, tuổi mới lớn cần phải khám phá mà, cười với niềm vui của chúng, khóc với u buồn của chúng... Những chớm nở đầu đời, những e ấp băn khoăn... Bây giờ phải để chúng cho người khác... Ôm chặt từng đứa vào lòng mà đau xót vì cảm nhận được nỗi hoang mang của chúng.
Buồn quá. Giá như người lớn biết nâng niu trẻ con hơn!
Nước mắt cũng như sóng, xô đến đợt này đến đợt khác...
Sao lại thế nhỉ, sao lại thế? Sao lại phải u buồn như thế chứ ...
...... (Xóa đi vì không muốn phiền lòng bè bạn) Sao lại thế? Sao lại thế chứ! Mình đâu có làm gì nên tội.
Chỉ muốn đi qua đời nhẹ như chiếc lá rơi...
Hết rồi... nước mắt.
Chợt nhớ lại câu hát ngày xưa hay hát:
"Que sera sera...
Whatever will be will be
The future's not our to see
Que sera sera... "
-Conflick/ Love Story-