Đột nhiên một làn gió se lạnh nhắc mình nhớ lại mùa đông. Ôi mùa đông
miền bắc, xa quá rồi, nhớ quá rồi. Những sáng trời ảm đạm, gió bấc hun
hút bờ đê. Nắng mùa đông cũng quá dịu dàng. Cây sầu đông trút lá vàng
ngõ xóm. Thu mình vào trong những lớp áo bông dày mà vẫn lạnh. Gió đông
lại làm má thêm hồng. Mùa đông ấy, một người xa lạ bạo gan dám theo
mình về nhà, dám gọi mẹ mình là mẹ, dám gọi cu Sơn là em... Từ ấy đến
giờ, bao nhiêu mùa đông đã trôi qua rồi nhỉ? 22 mùa đông rồi. Thời gian
trôi chóng mặt. Tóc bạc đã chen lẫn tóc xanh ngày nào. Mà vẫn nguyên sơ
như thế.
Mình có quá già không để nói nhớ anh? Chàng trai
lãng mạn ngày nào bây giờ không còn lãng mạn, chỉ là dấu chân chim nơi
khóe mắt, chỉ là những lo toan muôn thuở, là những sóng gió, những xa
xôi, những biển trời vời vợi. Nhưng em nhớ bài thơ anh làm gửi em khi
mùa đông về, nhớ những bức thư dài làm em thổn thức, nhớ bàn tay rộng
thật ấm nắm đôi tay giá lạnh của em trong gió đông. Cuộc sống đã làm
mình trơ mòn cảm xúc, hay bởi chính mình đã quá trơ mòn? Hai mươi mấy
năm trôi qua, mười mấy năm chồng vợ, mười mấy năm xa xôi, anh có buồn
không khi em nói em đã quen rồi? Anh đi xa em không còn khóc, không còn
xót xa đến không ăn không ngủ. Quen rồi!
Nhưng hôm qua em lại
khóc. Chỉ nói với con một câu này: "Nếu có ba ở nhà bây giờ, mẹ sẽ vui
lắm!" Phải rồi, khi gác sang một bên những lo toan thường ngày, khi các
con đã ngủ, bài vở đã xong, mình lại trở về là một người yếu đuối, một
phụ nữ yếu mềm.
Chỉ vì mùa đông.
Anh viết
thư về, không, không phải là những bức thư dài như ngày xưa, chỉ là
nhũng email ngắn, thật ngắn. Mình cũng viết lại cho anh những email
thật ngắn, chưa tới 1,300 ký tự. (Crewmail không cho phép viết dài
hơn!). Anh bảo: "Anh đang ở Icheon, tuyết rơi lạnh lắm." Icheon? Ở đâu
thế nhỉ?
Còn em vẫn ở đây. Cầu mong mùa đông đừng quá lạnh!
Một mối tình đẹp đã qua, chỉ còn lại chút tiếc nuối cho cô ấy. Không nhiều lắm, nhưng đủ để ray rứt cả đời, giá như... cả đời.
Nếu đọc được bài này, nhóc ơi, xin nghe tớ này: Quá khứ đáng yêu, quá khứ đáng tôn thờ... Cứ nhớ nhóc ạ, nhưng đừng tìm cách thay đổi hiện tại nhé! Nhóc không sắp đặt thay lão Thiên được đâu. Cố lên!
Đọc câu thơ này, tự dưng thấy mình thật nực cười, nhân thế bao la không bám víu vào đâu, lại theo cái ông dở hơi nào đã biệt tăm từ thế kỷ 19 mà than van 'Yêu anh nhé, yêu đi, vầng trăng lạnh"
Ngày lễ của cô sắp đến rồi đấy N.H. à. Ngày này năm ngoái, nhà cô tràn ngập hoa hồng đỏ, hoa lan tím, hoa của học trò, trường mình cũng tràn ngập hoa...
Năm nay có còn hoa không nhỉ? Bao nhiêu là hoa mọi người đã gửi cho em về bên ấy. Những bông hoa trắng tinh khôi như tuổi 20 của em, những bông hoa trắng lạnh lùng ...
HOA TRẮNG CHO EM
Tôi gửi em một bông hoa trắng Theo em đi về chốn xa xôi Trời chớm đông trời vàng hoe nắng Em tinh khôi em hóa mây trời...
Tôi cứ nghĩ rồi có còn không nhỉ Gió đầu đông từng ngọn lướt bên đời Nghe ngùi ngậm đáy lòng tôi quá đỗi Biết có còn không giọt nắng lưng trời...
Chỉ có em, chỉ có em đi mất Trời cứ trong, nắng gió cứ chan hòa Áo trắng em cứ trắng nguyên dưới mộ Mặc cuộc đời, mặc năm tháng phôi pha...
Tôi khóc em, khóc thương em tuổi trẻ Hai mươi năm hừng hực sống trong đời Trách số kiếp sao nỡ nào oan nghiệt Sao lạnh lùng đến thế với em tôi!
Thôi em đi, đi với vòng hoa trắng Vòng hoa tang hay hoa cưới tình đầu! Em đi nhé, để xót người ở lại Đi nốt con đường nhân thế sầu đau...
Chớm đông rồi! Có lẽ tuyết đã rơi, những khu vườn rực rỡ nhất, đẹp nhất trong mùa thu rồi sẽ chẳng còn gì khi mùa đông đến. Tiếc nuối thật nhiều nhưng biết làm sao, quy luật muôn đời vẫn vậy. Vườn thu hay EM rồi cũng sẽ thế thôi. Đẹp đi, rực rỡ đi... rồi sẽ tàn lụi với thời gian! Ta cũng vậy!
Ta buồn rầu lặng ngắm vườn thu
Sergei Aleksandrovich Esenhin
Ta buồn rầu ngồi lặng ngắm vườn thu Ôi nỗi xót thương và niềm đau khôn xiết! Tháng chín rồi, ngậm ngùi ta biết Chỉ còn mầu đồng liễu rủ với ta thôi.
Những đôi môi xa lạ lấy đi rồi Hơi ấm nồng nàn, tấm thân rạo rực. Dường như cơn mưa nhỏ rơi từng hạt Rơi tự hồn ta, chết lặng rã rời.
Có sao đâu! Ta chẳng sợ mưa rơi. Dành cho ta đã có niềm vui khác. Thì đã chẳng có gì còn lại hết, Có chăng là ẩm ướt với vàng phai.
Mà cả thân ta ta cũng không dành lại Cho nụ cười, cho phẳng lặng đời ta. Chỉ mấy chặng đường ít ỏi ta qua, Mà không biết bao nhiêu là lầm lỗi.
Đời quả nực cười, bất hòa sao hài hước. Đã thế từ xưa, và vẫn thế sau này. Khu vườn thu tựa như là mộ địa Xương trắng bạch dương tan tác phủ đầy.
Và cũng thế thôi, chúng ta rồi tàn lụi Như khách qua vườn, lặng tiếng im hơi, … Nếu giữa mùa đông chẳng còn hoa nở Thì có cần chi mà buồn tủi ngậm ngùi!
Мне грустно на тебя смотреть
Сергeй Алексaндрович Есeнин
Мне грустно на тебя смотреть, Какая боль, какая жалость! Знать, только ивовая медь Нам в сентябре с тобой осталась.
Чужие губы разнесли Твое тепло и трепет тела. Как будто дождик моросит С души, немного омертвелой.
Ну что ж! Я не боюсь его. Иная радость мне открылась. Ведь не осталось ничего, Как только желтый тлен и сырость.
Ведь и себя я не сберег Для тихой жизни, для улыбок. Так мало пройдено дорог, Так много сделано ошибок.
Смешная жизнь, смешной разлад. Так было и так будет после. Как кладбище, усеян сад В берез изглоданные кости.
Вот так же отцветем и мы И отшумим, как гости сада... Коль нет цветов среди зимы, Так и грустить о них не надо.