LD cảm ơn mọi người đã ghé thăm... Và xin lỗi vì đã không thể trả lời, vì một biến cố mà có thể bây giờ chưa nói được.
LD tặng các anh, các chị, các bạn một bài thơ tình LD dịch nữa
ĐỢI...
Эдуард Асадов
Em có thể vì anh da diết đợi
Lâu thật lâu, chân thành thật chân thành
Đêm hàng đêm có thể là không ngủ
Một, hai năm, hay suốt kiếp đợi anh!
Những tờ lịch bóc ra như lá rụng
trong vườn nhà, thì cứ để bay đi.
Chỉ cần biết, em chờ không uổng phí,
Và anh cần em mãi đợi chờ anh!
Em có thể đi theo anh mọi nẻo
Dẫu bụi bờ rậm rạp, dốc cheo leo
Hay hoang vu sa mạc chẳng đường theo
Hay núi thẳm cùng sơn khắp chốn
Nơi thâm sâu chẳng bóng một linh hồn!
Em sẽ đi qua, không một lời than thở
Sẽ vượt qua mọi trăn trở trên đời
Chỉ cần biết, rằng không gì vô ích
Rằng giữa đường đời anh không bội bạc thôi.
Em có thể dâng tặng anh tất cả
Những gì hôm nay hay em có ngày mai
Em có thể vì anh mà nhận lại
Mọi nỗi đắng cay khổ lụy cõi người.
Em sẽ thấy mình vô cùng hạnh phúc
Dâng tặng anh tất cả thế gian này.
Chỉ cần biết, rằng không gì vô ích
Rằng yêu anh là chẳng chút phí hoài.
-Cơm Nguội dịch-
(Không biết tựa đề của bài thơ là gì-
Tựa này do Lãng du đặt)
............
Эдуард Асадов
Ямогутебяоченьждать, Долго-долгоиверно-верно, Иночамимогунеспать Год, идва, ивсюжизнь, наверно!
Nikolay
Rubtsov sinh ngày 03.01.1936 tại làng Emetsk, tỉnh Arkhangelsk và bị
mồ côi từ bé. Chính mảnh đất này đã trao cho nhà thơ đề tài chủ đạo
suốt trong sự nghiệp sáng tác sau này của ông: cuộc sống nước Nga
"старинную русскую самобытность", Rubtsov nhập ngũ và phục vụ tại hạm
đội Biển Bắc, sau đó làm công nhân ở Leningrad, rồi trở thành sinh viên
Đại học Văn học mang tên Goocki ở Moskva.
Tập thơ trữ tình
("Лирика") đầu tay của Rubtsov được xuất bản năm 1965 tại Arkhangelsk.
Tiếp đó, các tuyển thơ "Звезда полей" (1967), "Душа хранит" (1969),
"Сосен шум" (1970) cũng lần lượt theo nhau ra đời. Riêng tập "Những
bông hoa xanh" ("Зеленые цветы") được xuất bản ngay sau cái chết của
nhà thơ (19.01.1971).
Sau này, thơ của Nikolai Rubtsov được in
thành các tuyển tập: "Con tàu cuối cùng" ("Последний пароход" - 1973),
"Thơ trữ tình chọn lọc" ("Избранная лирика" - 1974), Thơ (
"Стихотворения" - 1977).
VÀ Lãng Du Cơm Nguội vừa dịch mấy bài:
Nicolai Rubtsov
ANH HÔN EM
Anh hôn em, hôn qua nước mắt Chỉ có điều em không thấy được đâu Là bởi mùa thu, là bởi đêm thâu Đêm bàng bạc, tối tăm trùm tất cả.
Trên mặt đất rơi phủ đầy xác lá Còn phía đại dương - giông tố bao trùm Những chiếc lá cùng em ở lại Dành cho anh bão tố nghìn trùng.
Những con sóng dồn lên từ mọi phía Biển cả bao la, khắc nghiệt, lạnh lùng, Nhưng thảng hoặc biển trở nên lặng lẽ Trong sương mù chiếu rọi hừng đông.
Anh cứ nghĩ, em vẫn thường ra biển Đến bên bờ và đứng ngóng trông anh Và ý nghĩ chứa chan hạnh phúc Thắp sáng hồn anh một mặt trời lành.
Xin hãy để những gầm gào bão tố Nói em nghe nỗi sầu muộn của anh, Để hừng đông trong màn sương mờ ảo Kể em nghe niềm hy vọng, lòng thành.
Николай
Рубцов
Я ТЕБЯ ЦЕЛОВАЛ
Я тебя целовал сквозь слезы.
Только ты не видела слез,
Потому, что сырой и темной
Была осенняя ночь.
По земле проносились листья,
А по морю - за штормом шторм,
Эти листья тебе остались,
Эти штормы достались мне.
Широко, отрешенно, грозно
Бились волны со всех сторон,
Но порой затихало море
И светилась заря во мгле.
Я подумал, что часто к морю
Ты приходишь и ждешь меня,
И от этой счастливой мысли
Будто солнце в душе зажглось!
Пусть тебе штормовые стоны
Выражают мою печаль,
А надежду мою и верность
Выражает заря во мгле...
Hôm nay là ngày kỷ niệm Cách mạng tháng 10... Bỗng dưng nhớ những người lính đi trên quảng trường thành phố, tay cầm những bông cẩm chướng đỏ. Phải, nhất định là hoa cẩm chướng!
Lại nhớ một nhà thơ Nga mà mình đã rất yêu. Lục lại cuốn sổ cũ, tìm lại được mấy bài thơ. Kỳ cạch gõ, rồi mới sực nhớ ra: Internet! Tìm được rồi:
Николай Рубцов- Nikolai Rubtsov - Nhà thơ của biển Bắc.
Nikolai
Rubtsov
RA KHƠI, RA KHƠI, NÀO RA KHƠI...
Trong màn sương của một ngày nóng nực Đánh thức dậy đi những vịnh vũng lơ mơ Nào, thuyền trưởng, có phải anh đã hứa Đưa tôi đi đến mọi bến mọi bờ!
Ra khơi, ra khơi, nào ra khơi Hãy lướt băng qua những ngổn ngang mộ địa Lướt băng qua bóng nhà thờ mọi phía Bỏ lại sau lưng những vụn vặt gia đình...
Hãy vứt đi - Những suy tư buồn chán! Hãy quên đi - Những bải hoải biếng lười! Đêm là gì - sẽ là ngàn sao sáng ! Ngày là chi - là rực rỡ mặt trời !
Ra khơi, ra khơi, nào hãy ra khơi Lướt băng qua những rặng cây thân thiết Bỏ lại sau lưng ánh mắt nhìn da diết Như gọi thầm ta, mắt con trẻ cút côi...
Rồi nếu một ngày ta có chết đi - Xin đừng vì ta mà thắp lên ngọn nến! Hãy mang tin về quê nhà thương mến Và bên ta xin hãy ghé về thăm.
Xin hãy hỏi người vạn chốn xa xăm Ta đã vùi thân ở nơi nào chẳng biết. Ở quê nhà với mỗi người thân thiết Tưởng nhớ ta - cây Thập tự an lành!
Ra khơi, ra khơi, nào ra khơi..
Николай
Рубцов
Плыть, плыть, плыть...
В жарком тумане дня
Сонный встряхнем фиорд!
-Эй, капитан! Меня
Первым прими на борт!
Chị yêu anh vì vẻ lãng mạn và coi thường vật chất. Chị xa anh cũng vì lẽ đó.
Nhân chứng của cuộc tình là chiếc xe đạp, nó chở đầy kỷ niệm của một thời yêu
nhau.
Mười năm xa cách, anh lao vào cuộc mưu sinh và có một gia sản ít ai bằng.
Tình cờ anh gặp chị tại nhà, nhìn thấy chiếc xe đạp ngày xưa, chị hỏi: anh còn
giữ nó? Anh nghẹn ngào: anh làm ra những thứ này mong đánh đổi những gì anh
có trên chiếc xe đạp ngày xưa.
Đành thôi Ngô Thị
Thu Vân
Ngày đó, yêu em mà không dám nói. Cứ chiều chiều tan lớp, ngồi đợi em về trong
một góc quán cà phê đầu ngõ. Em thôi không học nữa. Tôi quyết định viết thư tỏ
tình. Thư viết chưa xong, em theo chồng xa xứ. Lá thư tình viết dở dang tôi còn
giữ đến tận bây giờ.
Sáng qua, ngồi trên ghế xử ly hôn, ngỡ ngàng thấy em ôm con ngồi bên dưới, mắt
đỏ hoe. Tối về, lục lại trang thư cũ định viết tiếp. Tìm mãi, không có cây bút
nào trùng với màu mực cũ...
Con Lừa
Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại sảy chân rơi xuống một cái
giếng. Con vật kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ
xem nên làm gì. Cuối cùng ông quyết định: con lừa đã già, dù sao thì cái giếng
cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả. Ông
nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình. Họ xúc đất và đổ vào giếng. Ngay từ đầu,
lừa đã hiểu chuyện gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó lừa trở
nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô
cùng sửng sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi
xuống và bước chân lên trên. Cứ như vậy, đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao
hơn. Chỉ một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng và
lóc cóc chạy ra ngoài.
Cuộc sống sẽ đổ rất nhiều thứ khó chịu lên người bạn. Hãy xem mỗi vấn đề
bạn gặp phải là một hòn đá để bạn bước lên cao hơn. Chúng ta có thể thoát khỏi
cái giếng sâu nhất chỉ đơn giản bằng cách đừng bao giờ đầu hàng.