THƯ GỬI MẸ

By QWERTY

Mẹ ơi tháng 7 Vu lan lại đến rồi. Không phải tháng 7 H mới nhớ mẹ mà chỉ là trong những buổi chiều ảm đạm nghe mưa gió phương nam gầm gào ngoài cửa sổ... H thấy nhớ mẹ hơn thôi.

H nhớ ngôi nhà bé nhỏ của chúng ta dưới tán lá sầu đông. Những buổi trưa hè gió lào mang cát bỏng tạt ngang ô cửa mà nền nhà đất nện thì vẫn cứ mát lạnh. H chân đất chạy ngang chạy dọc mẹ bảo con gái mà đi chân đất làm sao có gót chân hồng.

H nhớ những ngày mưa dầm gió bấc dáng mẹ liêu xiêu đi về qua bờ đê lộng gió chiếc áo dạ mầu xanh cứ sau mỗi mùa đông lại bạc màu đi thêm một ít. Những sợ tóc mềm nhẹ như tơ của mẹ bay vương ngang mặt. Tóc mẹ vẫn chưa bạc phải không? Giờ đây một mình ở phương Nam hình ảnh mẹ vừa như ngay trước mắt vừa như thật xa xôi. Mẹ ơi H nhớ mẹ.

Mẹ có vui không hả mẹ? Những buổi chiều mưa có còn làm mẹ nao nao nhớ ngày thơ ấu cực khổ lội đồng trong rét mướt hay không? Vết bầm tím do một lần bắt cua bị rắn cắn trên ngón tay giữa của mẹ có còn ngứa ngáy mỗi khi trời trở lạnh hay không? Và những cơn đau ấy nữa những cơn đau ấy có hành hạ trái tim tội nghiệp của mẹ nữa không? Mẹ ơi ước chi những điều ấy không bao giờ xảy ra cho mẹ ước chi con lớn hơn để có thể sẻ chia cùng mẹ phần nào cái gánh nặng của cuộc sống và của những ký ức buồn. Cuốn sách con mua cho mẹ mẹ đã đọc xong chưa? Ôi những cuốn sách kho tàng của mẹ kho tàng duy nhất mẹ gom góp từ thời con gái trong suốt cuộc đời một giáo viên nghèo như mẹ để để lại cho con đã tan tành hết trong một lần mưa bão. Bây giờ con cũng đang gom góp những cuốn sách cho con mình. Là những cuốn sách thời thơ ấu mẹ cho con đọc chỉ có điều là sách con mua cho các cháu bây giờ in đẹp lắm bìa màu đẹp lắm không phải là những cuốn sách in giấy đen mỏng tang như xưa nữa. (Dù thế mà H với S cũng đã tranh nhau đọc. Buồn cười lắm bây giờ mỗi nhà có riêng một tủ sách mẹ ạ nhưng đầu sách thì hầu như giống nhau đều là những cuốn sách H và S đọc từ tủ sách của mẹ khi còn bé).

Mẹ mẹ có nhớ S không? Đã là một người đàn ông thực thụ mẹ ạ nhưng có lẽ sẽ vẫn luôn là con trai bé bỏng của mẹ phải không. Là đứa bé đen gầy cao nhỏng kéo chiếc xe ô tô làm bằng gỗ buộc vào đầu sợi dây chuối khô miệng bí bo bình bịch. Hay nhỉ thằng Tom cháu nội của mẹ cũng mê chơi ô tô lắm. Nằm xoài ra giữa nhà đẩy chiếc xe đồ chơi miệng cũng "gầm gừ" y như thế. Yêu lắm mẹ ạ. Nhưng Sơn hồi nhỏ thì trầm tư ít cười. Còn Tom thì lúc nào cũng tươi như hoa miệng cười yêu lắm. Cat chơi piano rất giỏi mê sách chẳng khác gì con hồi nhỏ Jie bướng bỉnh và đầy chính kiến của riêng mình Joe thì gầy nhẳng giống hệt cậu S. hồi bé Tom thì không có lời nào để tả hết vẻ đáng yêu. Ai nói giống ai thì nói L vẫn cứ bảo Tom giống ba mẹ ạ. Ôi H thật buồn cười mẹ vẫn hằng ngày ngắm các cháu của mẹ lớn khôn mà phải không mẹ.

Còn con ư? Con thế nào nhỉ? Mẹ ơi con nhớ mẹ khôn nguôi. Những đêm thâu ngồi dậy bên cửa sổ con cứ nghĩ không biết nơi mẹ bây giờ có lạnh lắm không? Cánh đồng ấy mùa này gió cứ gợn lăn tăn ngấn nước. Gió heo may về rồi mẹ nhỉ? Hèn chi mà lòng nghe cũng lạnh mẹ ơi. Nhìn mình trong gương soi mỗi ngày con lại thấy bóng mẹ nhiều hơn.Không phải là mái tóc đen dày khi mẹ chải không phải là đôi mắt tròn không phải là đôi bàn tay thon... bây giờ con thấy con trong hao gầy dáng mẹ trong đôi tay yếu ớt những sợi gân mờ trong sợi tóc gầy ngang trán. Năm tháng mà năm tháng làm hình hài phôi phai nhưng năm tháng không làm nguôi ngoai nỗi nhớ. Mẹ ơi con nhớ mẹ vô cùng người mẹ không bao giờ bạc tóc của con.

Ngày mai trong dòng người trôi dạt trên đường con lại cài cho mình một bông hồng trắng.

Con nhớ mẹ mẹ ơi.

 

 

More...

VẨN VƠ KHÔNG ĐỀ (Lãng Du)

By QWERTY

 

Xin người thôi dệt vần thơ

 Để tôi ném cái vẩn vơ lên trời

Trần gian còn một mình tôi

Đong đo cho lắm để rồi trắng tay



Gọi trời gọi đất tôi vay

Duyên tình một cắc rủi may một hào

Chông chênh đất thấp trời cao

Có tôi nằm giữa đảo chao 

khóc cười...
 
 
 

 

More...

SẼ CÓ MỘT NGÀY... (Lãng Du)

By QWERTY

Sẽ có một ngày em không trở lại

Em phải đi về phía mặt trời

Sẽ có một ngày em quên chờ đợi

Bởi em phải về với cõi hư vô...


Biển vẫn sẽ ầm ào ghềnh đá sóng xô

Hải âu cuối trời vẫn không thôi chao liệng

Sóng vẫn thế vẫn ngàn đời lên tiếng

Hát bài ca về tình biển khôn cùng...


Sẽ có một ngày anh với gió muôn trùng

Chợt thấy vắng phía bên em vẫn đứng

Nắng sẽ quá nhiều trong căn phòng trống

Và thời gian thì quá rộng quá dài...


Em sẽ khóc từ xa em sẽ khóc

Nếu anh buồn lặng bước giữa cô đơn.

Em sẽ chẳng thể nào làm được gì hơn

Để chở che cho người em yêu quý nhất.


Nếu có một ngày một ngày như vậy thật

Xin anh hãy cười cho em được bình yên.

Xin trời cao xin biển rộng dịu hiền

Hãy hát cho anh bài ca em đã hát...

...

Bởi biển xanh nên tình anh bát ngát

Cho em về yên ngủ giữa vòng tay.

(Nhớ Capt. Ho) 

More...

AI CÓ NỬA GIẤC MƠ? (Lãng Du)

By QWERTY

 

                 Nàng thấy mình đứng giữa một nơi xa lạ mờ ảo như có như không... Rừng cây thẫm tối thảm lá rụng thi thoảng ánh lên màu vàng thu thế mà những ngọn cây thì lại như mất hút vào một nơi vô tận nào đó trên bầu trời màu tím thẫm...

         Nơi nàng đứng là một con đường nhỏ. Không biết con đường dẫn về đâu. Ở cuối con đường nàng chỉ thấy một màn sương mờ ảo.  Mờ ảo nhưng lại quyến rũ lạ kỳ. Nàng chưa kịp nghĩ sẽ làm gì thì đôi chân trần bé nhỏ của nàng đã đặt những bước dè dặt trên con đường giá lạnh. Đôi tay kéo nhẹ tà chiếc áo lụa mỏng manh nàng đi như kẻ mộng du...

      Con đường nhỏ xuyên qua những rặng cây thấp âm u. Nàng cảm thấy lòng quặn lại trong một dự cảm nào đó. Nàng không biết nàng chỉ thấy mình phải hối hả đi về cuối con đường ấy. Hình như ở đó có điều mà nàng đang đợi điều mà nàng khao khát. Rừng cây đã hoàn toàn tối trong một màu tím đậm đặc. Bỗng nhiên nàng thấy mình đang đứng trước một người... Chẳng một chút ngạc nhiên nào cứ như thể nàng biết phải là người ấy. Người ấy đứng đấy yên lặng chăm chú như thể đã đứng đấy để đợi nàng từ thuở nào rồi. Gương mặt bí ẩn chiếc áo sơ mi hờ hững...  Nàng thấy tim mình đập lên một nhịp khác thường. Phải mọi việc phải là như vậy. Nàng đã thổn thức hàng đêm với những hình dung những suy tưởng những băn khoăn về một người thơ... Nàng đã tưởng như mình cháy lên vì những khao khát mơ hồ... Thế thì bây giờ trước người ấy có gì ngạc nhiên đâu cơ chứ. Người đang đứng đấy chậm rãi giơ tay ra. Không nói gì nên nàng hiểu nàng phải đưa tay cho chàng nắm. Nàng đưa bàn tay với những ngón run rẩy của mình ra kỳ lạ là nàng vừa như thấy tay mình trong tay người cũng vừa như không. Rồi nàng cứ thế mà đi theo người ấy. Con đường họ đi càng lúc càng mờ ảo. Đến một lúc nàng chợt nhận ra tất cả những chuyện này thật khó mà giải thích... Nàng đứng lại. Người ấy quay lại nhìn nàng. Nàng đang muốn thoát ra khỏi chuyện này bởi vì nó có vẻ mơ hồ quá.

      Bỗng nhiên người ấy đến bên nàng nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng. Nhẹ nhàng đến khó tin và sự tin cậy của nàng đối với người ấy cũng thật khó tin. Nàng xưa nay vốn là một người cố thủ trong cái vỏ ốc an bình của chính mình. Nàng nhắm mắt và cảm nhận đôi môi người ấy đặt lên khóe mắt nàng. Bỗng nhiên nàng cảm thấy dưới chân lạnh buốt. Nàng nhìn xuống và kinh hoàng nhận thấy chỗ hai người đang đứng là nước là một lòng suối với những tảng đá xanh rêu nước đang luồn qua những ngón chân nàng chảy chan hòa khắp xung quanh. Nàng vội vã quay lại rồi lại vội vã ngoái nhìn... người ấy vẫn đứng đấy. Nàng vùng vẫy nhưng không thể̉ thoát ra khỏi làn nước buốt. Tuyệt vọng nàng giơ tay ra như để gọi người ấy. Cất tiếng trầm trầm và nhẹ như gió thoảng người ấy nói: "Em chờ đây nhé anh sẽ quay lại. Anh chỉ viết thêm một bài thơ thôi..."

...

      Nàng choàng dậy... Bực mình thế đang hay lại thơ với thẩn gì đây... Một tia chớp lóe lên rạch ngang bầu trời. Rừng thu tan biến. Trời mưa... Ô cửa sổ tối qua khi đi ngủ nàng quên khép lại nên nước mưa đang tràn qua vết lõm của khung cửa men tường và chảy dàn lên chân nàng. Té ra là một giấc mơ. Nhưng sao nàng vẫn cảm thấy cái dư vị khó tả của hình ảnh một người để lại cho nàng cảm thấy sự ấm áp của vòng tay ôm cảm thấy sự bỏng rát của nụ hôn còn nơi khóe mắt. Nàng chợt thấy đau. Tiếc một giấc mơ dang dở. Bài thơ ấy... ra sao nhỉ?

      Chợt nhớ lại cô bạn hồi thơ bé nói với nàng rằng hễ khi nào mơ xong tỉnh dậy mình xoay gối đi thì người mình mơ thấy cũng sẽ mơ một giấc mơ giống như mình vậy...  Nàng xoay mình trở chiếc gối lại và thì thầm... Ngủ đi.

      Hôm nay nàng nhắn tin lên Weblogs: " Có ai mơ một giấc mơ như thế xin gọi cho tôi..."

 

........Hehe nàng này bị mộng du!

(Trời đất tui định viết chuyện cười cuối cùng thành truyện liêu trai!) 

 


 

More...

ĐÊM (Lãng Du)

By QWERTY

Đêm đen đặc quánh

Vươn những cánh tay nhầy nhụa

Bóp nghẹt em trong tiếng nấc mèo hoang

Vệt khát vọng lang thang

Trên những núi đồi hoang dại

này địa ngục lũng sâu

này tận cùng thiên đường hoang hoải

Vây kín đêm đen...

 

Đêm lại về

đêm

đêm 

Đêm hóa đá nỗi cô đơn người thiếu phụ

Đêm còng tay những linh cảm mê man trong cơn khát hiện sinh 

Nhọc nhằn bình minh

Nhòa nhạt ngày gọi sáng

Mặt trời lên

đêm

đóng vẩy trong lòng...

 

Có đôi lần muốn hỏi

Anh yêu em được không

Từ đây sang bên đấy

Vời vợi là hư không

Có đôi lần muốn gọi

Anh đến em được không

Mênh mông là đêm tối

Giam khát vọng trong lòng .

                    (Viết bậy bạ giữa nửa khuya không suy nghĩ không cần vần điệu không kể bằng trắc bậy bạ vậy thôi. Đêm mà sao thấy được  nhau!)
 

 

 

More...

CHO CON 18

By QWERTY

Mẹ viết mấy vần này cho con

Con sẽ đọc khi con 18 tuổi

Khi ấy chắc con không quẩn quanh bên mẹ  nữa

Chàng trai ơi con sắp trưởng thành rồi

.

Mẹ nhớ ngày con của mẹ nằm nôi

Mi mắt khép mà môi cười hé nụ

Mẹ ngắm con như  vì sao xa lạc về từ vũ trụ

Ngẫm chuyện thần kỳ khi mẹ sinh con

 

Là tất cả niềm yêu tất cả ước mong

là hy vọng ngày sau và niềm vui hiện tại

Con yêu ơi hãy bình yên trong tình mẹ cha mãi mãi

Bởi cha mẹ sinh con trong hạnh phúc tột cùng. 

 

Con có đôi mắt của ba đong đầy sóng bể

Có nụ cười hiền làm sáng cả không gian

Hãy để tâm hồn cũng ngập tràn sóng gió mênh mang

Để trái tim dịu hiền mẹ cho con con nhé.


Con yêu ơi cuộc đời dài rộng thế

Sẽ có ngày con đếm bước mình con

Những buồn vui những ước mộng chẳng tròn

Những cay đắng bon chen những đúng sai lầm lỡ

Sẽ có một ngày dập dồn vây bủa

Như bây giờ lời mẹ  nói cùng con

Là những đắng cay chín bể năm non

Mà một đời mẹ đã từng trải nghiệm

Nào biết đúng sai nào hay sau trước

Mẹ mong con ghi nhớ mãi cho mình...

 

 Và một mai con bóng lẻ đăng trình

Thì mẹ vẫn kề bên con con ạ...

- Viết khi Jie 1 tuổi- 13/6/1999-

 

 

 

More...

EM ĐÙA THÔI ĐẤY (Lãng Du)

By QWERTY

 

 

 

 Em đùa thôi đấy                                

                            đừng tin nhé                     

Anh về                                                 

               gom góp hết thương vay                               

Em đem nhung nhớ                                 

                                  ra gửi gió         

Còn mấy nụ cười                                            

                               anh trả mây...                     

 

Em đùa thôi nhé                                

                             đừng tin đấy              

Tiếu ngạo trần ai                                  

                              thế đủ rồi         

Nửa câu thơ ướt / phơi gác bếp                          

Nửa nụ cười buồn / hong nắng mai...                          

 

Em đùa thôi đấy đùa thôi đấy                      

Anh dõi theo em                                  

                            "Nụ hoa sầu"

Em đi để lại bàn tay vẫy                             

Ta làm thác đổ xuống đời nhau...*                             

 

                   (* Khó hiểu nhưng có người hiểu đấy)

 


 

More...

BÀI THƠ TÌNH YÊU

By QWERTY



Em lại đứng một mình bên biển vắng

Mắt dõi nhìn xa lắm cánh buồm quen

Nơi xa ấy giữa muôn trùng cánh sóng

Anh chắc đang buồn vời vợi nỗi thương em!
 


Yêu mới biết tình yêu là chờ đợi

Là lo âu là khắc khoải từng giây

Là hờn tủi là cô đơn mộng mị

Là khát thèm hơi ấm một vòng tay ...
 
 
Yêu mới biết ngày mỗi ngày nỗi nhớ

Nỗi xót xa mong đợi cứ đầy lên

Trong quạnh vắng đơn côi lòng mơ tưởng

Đến một ngày em có anh kề bên... 

 


Em thầm khóc thương cho nàng Chức Nữ

Tức tưởi chờ đau đáu một ngày Ngâu

Em thầm khóc thương cho tình của biển

Nửa mặt  cười che lấp nửa mặt đau ...


Nhưng dẫu thế biển suốt đời vẫn hát

Em suốt đời vẫn đợi cánh buồm anh

Như sóng biển xanh miên man bờ cát

Từ vạn trùng xa về cùng gió ngọt lành

 
Em lại đứng một mình bên biển vắng

Ngắm tà dương rực rỡ cuối trời chiều

Em nhắm mắt gửi nụ hôn theo nắng

Gửi đến người say đắm một tình yêu!

                                   

 

More...

BÀI THƠ VTH TẶNG

By QWERTY

 

 

EM SẼ LÀ NGƯỜI NHƯ ANH MONG MUỐN

 Bài thơ Vũ Thanh Hoa tặng Lãng du. Dễ thương tha thiết... Xin dịch cho mọi người đọc thử. Nguyên bản thì rất dễ thương nhưng bản dịch qua bàn tay amateur của LD không được như mong muốn. Xin tác giả lượng thứ.

 

 

Я буду той какую хочешь...

Когда же ты позвонишь?

Когда ты позовешь?

Когда любить меня ты будешь?

Когда мы будем вместе: я и ты?

Ведь знаешь что люблю и жду...

Ведь помнишь что когда то было???

А может ты забыл нашел другую???

И ты уже не вспоминаешь!

Я поговорить с тобой хочу...
(Обнять и целовать)

Я не ребенок слышишь?

Я буду той какую хочешь!

 

Bài dịch của Lãng Du:

 

EM SẼ LÀ NGƯỜI NHƯ ANH MUỐN

 

Anh thân yêu bao giờ anh gọi?

Đến bao giờ anh sẽ gọi cho em?

Đến bao giờ anh sẽ nói lời yêu   

Đến bao giờ hai đứa mình chung lối?

Anh biết em yêu và em mãi đợi  

Chẳng phải đã từng như thế sao anh? 

Và có thể anh đã quên em anh đã yêu người khác

Em đợi chờ vô ích thế mà thôi?    

Và có thể kỷ niệm trong anh giờ đã phai phôi

Em vẫn muốn cùng anh trò chuyện  

(Cả nụ hôn và vòng tay ôm quyến luyến)

Em chẳng còn là cô bé ngày xưa    

Anh có nghe không em không  còn bé bỏng

Em sẽ như là anh ước vọng anh yêu!             

 

 
 Bài hát ĐÔI BỜ - Два берега 
Tặng Hà My 
 
 

More...

GỞI CÕI THỤY MIÊN (Lãng Du)

By QWERTY

 
 
 
    Rồi sẽ quên những tháng ngày vụng dại
 
  Những bóng hình hư ảo trót đam mê     
 
  Những xao động tim này còn khắc mãi  
 
  Dẫu ngày mai riêng một cõi đi về.          
 
 

Người đã đến tìm ta chiều xa vắng       
 
      Mặt trời quên một chút nắng cuối trời       
 
  Ta hờ hững gởi hồn theo mây trắng       
 
Gió hững hờ quên dìu cả mây trôi.       
 
 
 
 Rồi sẽ quên cả tháng ngày mê đắm      

   Tuổi mấy mươi tóc trắng rụng bên thềm

Mắt người khép lòng ta thì để ngỏ       

Quá vãng này cho gởi cõi thụy miên...
 
 
2008-07-22- Lãng Du
 

More...