RU TÌNH

By QWERTY

 

 

 Nào ru

 ta ngủ đi thôi

 Ta ru ta ngủ

 chín rồi hoàng hôn.

 Rồi mai

 nhật nguyệt vẫn còn

 Giờ thì

 sao rụng

 ru hồn vào quên…

 Lòng nào

 nhớ nỗi không tên

 Lòng nào

 xa xót giữa miền hư vô

 Dở điên

 cũng một kiếp chờ

 Tỉnh say

 cũng một câu thơ vò nhàu…

 Giấc nào

 cho hết thương đau

 Ta ru ta ngủ

 ngày sau

 ngậm ngùi…

                                     2008-05-17 

More...

VẪN THIẾU...

By QWERTY



Bên em rồi vẫn thấy em không đủ

Vẫn muốn vùi em trong nỗi nhớ dạt dào

Bên em rồi vẫn thấy dạ nao nao

Lòng vẫn sợ nỗi đường dài thăm thẳm!


                                                   2008-05-14

More...

CÓ MỘT LẦN...

By QWERTY


Có một lần tôi lấy biển làm thơ

Rồi trách biển sao biển nhiều sóng quá

Có biết đâu chính lòng người biển cả

Phong ba nhiều nên chẳng thể nào yên...


 

Có một lần tôi đi dưới hàng me

Me đổ lá chan mưa vào sầu muộn

Tôi trách trời cho mưa sa gió cuốn

cho phũ phàng mà nào biết vì đâu.


 

Có một lần tôi ngồi đếm mưa ngâu

Trách người xưa tội tình chi chia cắt

Nào biết đâu khi trời rơi nước mắt

Cũng là khi hạnh phúc xuống cõi người.


 

Có một lần tôi tha thẩn giữa đời

Đời muôn mặt như lòng người muôn mặt

Tôi trách người đa đoan nhiều nước mắt

Nào ngờ đâu tôi khóc đẫm lòng mình...


                                                   ODG- May 6 2008

More...

NỬA VẦN THƠ KHUYẾT

By QWERTY

Hồi âm số 17


Có người tận chốn xa xôi 
 
Vấn vương thương nhớ một người nào đâu  
 
Đề thơ vào dải lụa nhàu 
 
Rồi ra gởi ngọn gió sầu mang đi. 
 
Ta về rượu rót tràn ly
 
Bỏ quên giọt lệ ướt mi thuở nào... 
 
Thôi đành lỗi hẹn trăng sao 
 
Nửa vần thơ khuyết trời cao lạc loài...

                                  2008-05-05

More...

MƯỜI BẢY...

By QWERTY

Mười bảy tuổi em là hoa đồng nội

Mắt trong veo không một chút ưu tư

Tóc buông xõa mượt bờ vai thiếu nữ

Ướp nụ cười tinh nghịch những cánh thư...


Thư gửi đi rồi chờ thư trở lại

chuyện như đùa thấm thoắt tháng năm qua

Em mười bảy giờ sao xa xôi quá

Nghe chênh chao sợi tóc rụng hiên nhà.


Mười bảy tuổi thấy đời dài rộng quá

Thấy bên anh đủ năm tháng để chờ

Sáng soi gương thấy bóng mình đã nhạt

Nghe ngậm ngùi sao vẫn một giấc mơ?


More...

ĐỘC THOẠI

By QWERTY

Gọi tình trong giấc ngủ mê


Tình không đáp trả bốn bề lặng câm...


Gọi người trong cõi xa xăm


Người thì đã hóa cung trầm từ lâu.


Gọi ta ta lạc ngày sau


Trách chi  có lúc ngậm sầu ngẩn ngơ...




"Solitude"
photograph

By Ira J Levy MD FACP FCCP

More...

VĨNH BIỆT NỖI BUỒN...

By QWERTY

Trong một ngày buồn da diết cảm thấy sợi chỉ cuối cùng cũng sắp đứt rồi. Lòng kiên nhẫn của ODG là một bó chỉ rút từng sợi từng sợi xe từng bài từng bài bao nhiêu dịu dàng đem phơi ra trần thế ra nơi gió bụi ra nơi phù du ra nơi hư ảo...


Chào mi buồn ơi

Ta đi đây
ngày tận tàn rồi
Ta đem mi chôn sâu mấy tầng ký ức
Hãy ngủ yên đi
cho ta lại được cười

Cho tất cả những bồn chồn ray rứt

Từ hư không ta trút trả hư không.

Ta về với gió lộng đồng không

Thả nỗi lòng ta vào mênh mang nguồn cội

Buồn ơi tim ta không hề có lỗi

khi ta yêu tất cả thế gian này

Khi ta sớt nụ cười với những  u ám mây bay

Khi ta chia niềm vui với âm u đêm tối.


Buồn ơi sao ta lại là người mang tội

Cho hết niềm vui để nhận lại mi về

Buồn ơi ta đang đo từng phân tấc tái tê

Của mấy lần ta ru buồn vào sâu lắng

Ta nhận mi về khi cuối ngày tắt nắng

ta lại vùi chôn mi vào chín tầng địa ngục lòng ta!


Đã thỏa thuê chưa? đã sung sướng hay chưa?

Buồn ơi vì mi mà thiên đường lòng ta giờ hóa ra vực thẳm!

Thì thôi đi đi

ta không hề vướng bận

Vĩnh biệt nỗi buồn

Ta xin hết đa đoan!

More...

THÍM...

By QWERTY

Người ra đi
Có mẹ cầm tay dặn dò đưa tiễn
Có một người nép sau hàng cau vừa mới trổ buồng
Chẳng một ai ngờ đấy là biệt ly vĩnh viễn
Ngấn nước mắt khô chờ ngày đất nước đoàn viên...

...
Hai mươi năm người vẫn còn chờ
nón trắng trên đầu đã xác xơ tơi tả
Góc buồng trong vẫn còn nguyên chiếc lá
Gói một lời hò hẹn của người đi.

...
Ba mươi tháng tư
Tóc người cũng bạc
Nỗi đợi chờ đã không còn làm ai day dứt
Giá như người không chờ ai đó sẽ ngạc nhiên!

...
Hai mươi năm mong một cuộc đoàn viên
Ngày chiến thắng cũng là ngày người quỵ ngã
Một mảnh giấy đưa về: Người ấy đã hy sinh
Mảnh giấy ố vàng qua hết cuộc trường chinh
Báo tin người hy sinh
... từ 20 năm trước!

 
Nước mắt không còn để đong đầy nguyện ước
Hai mươi năm người gọi đất kêu trời
Mong hòn đạn mũi tên không đụng được tới người
Ôi hai mươi năm
lấp đầy những nguyện cầu vô nghĩa..
Cầu sống cho một người đã chết từ lâu.

Chiến tranh
chiến tranh
ai hiểu hết niềm đau
Của người đợi chờ một hư vô bất tận

Chắc hẳn người hy sinh cũng đã đầy uất hận
Ra đi với một bầu máu nóng
Rực đỏ Trường sơn một cuộc chiến chinh dài
Súng chưa ấm tay cầm
thì đã chẳng đợi được đến ngày mai...

...

Đất nước hôm nay rợp những bóng cờ bay
Có giọt nước mắt người
trăm đắng nghìn cay
Chờ đợi...
...

Gia đình bên nội LD có một người đặc biệt. Một bà cụ sống một mình cả nhà ai cũng gọi bà là thím. Bất kỳ một cuộc gặp mặt gia đình nào cũng phải mời bà cho bằng được. Bà đến ngồi riêng ra một góc. Bà lặng lẽ trong sự kính cẩn của cả nhà. Bà không có họ hàng máu mủ gì với gia đình cả gọi bà là thím nhưng bà chưa hề là dâu của cụ tôi một ngày nào. Khi ông chú tôi lên đường vào nam bà đến và xin cụ cho chờ ông chú. Bà chờ suốt cho đến ngày chiến thắng không ai còn chờ nữa chỉ còn bà và cụ ngồi chờ. Hai mươi năm không một tin tức. mọi người hiểu là vì ông đi làm nhiêm vụ đặc biệt. Đúng buổi sáng 30/4/1975 giấy báo tử về giáy báo ông chú tôi hy sinh đúng vào ngày ông đi năm 1955. Tìm hiểu thì mới biết  ông mới qua bờ nam thì bị phục kích không một ai còn sống. Những khó hiểu của chiến tranh thì vô cùng tận nhưng chẳng phải điều này mới khó giải thích sao: Tại sao bà lại chờ đợi một cách kiên cường như thế khi người ra đi chỉ mới kịp ngắt một chiếc lá dúi vội vào tay xin bà chờ đợi?

More...

LẠI HỎI THÌ SAO...

By QWERTY

Em hãy lắng nghe trong sâu thẳm lời tim
Có một nhịp đang đập bên một nhịp
Khi khắc khoải khi bồn chồn da diết
Em hãy đừng buồn anh luôn ở kề bên!
                                       (Capt.Ho)
------------------------------

Hãy ở bên em anh đừng rời xa
Em sợ lắm những khi em chiếc bóng
Một tiếng lá rơi cũng giật mình hoài vọng
Ngỡ là anh vừa mới bước chân về


Hãy ôm chặt em anh đừng buông tay
Em sợ lắm. khi mình em cô lẻ
Những khóc những cười em nơi trần thế
Không thể đong đầy em trống trải trong đêm...



Ngày qua rồi bầu trời sẫm màu đêm
Cơn gió nóng cuốn qua đời vật vã
Em sợ lắm cô đơn tràn mọi ngả
Anh không về em quỵ ngã thì sao?


Năm tháng qua nhật nguyệt cũng hư hao
Sợi tóc gãy rũ mềm trên gối chiếc
Trái tim run cả một trời luyến tiếc
Giọt thời gian không đếm nữa thì sao?


Thì sao thì sao em nào biết thì sao
Trái tim đập cuồng điên miền vô thức
Chân bé nhỏ cõi phù du khất thực
Cho đến ngày không em nữa thì sao? 

More...

THÌ SAO...?

By QWERTY


Giữ chặt em anh đừng buông tay

Để em thấy vẫn là em cháy bỏng

Em sợ lắm  em như là chiếc bóng

Anh không cầm em biến mất thì sao?

 

Nói với em đi như gió nói thì thào

Nhắc em nhớ ngày tình đầy dĩ vãng

Gọi em về chờ ban mai trời sáng

Anh chẳng nói gì em không nhớ thì sao?

 

Để mắt nhìn em anh đừng quay đi

Đường trắc trở như tình đời trắc trở

Anh không nhìn em vô tình bước lỡ

Vực thẳm đời em rơi xuống thì sao?

 

Kề bên em anh đừng rời xa

Dẫu khoảng cách đốt tình yêu cháy lửa

Em chẳng tin đâu  đường xa bước dở

Dấu tro tình gió cuốn mất thì sao?

...
Giữ chặt em ngày gió chướng hanh hao

Cho em thấy em tình đầy như thế

Anh dẫu xa ngày hẹn về dẫu trễ

Vẫn một vòng tay

Anh ôm hết cuộc đời.


 

More...